Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 8

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

37.

Quả nhiên tên mặt trắng không lấy ra nổi tiền.

Tôi bèn đút hai tay vào túi quần rồi bỏ đi.

38.

Lớp chúng tôi có số học sinh lẻ, vì vậy một mình tôi ngồi bàn cuối, không có bạn cùng bàn.

Ai cũng biết lớp Mười mới hát trong giờ Âm nhạc, lên lớp Mười một thì toàn xem phim.

Bình thường, ngồi hàng đầu sẽ xem rõ hơn, bởi màn chiếu không lớn như trong rạp, ngồi phía sau còn dễ không nghe được tiếng.

Tôi lại mong bọn họ chen hết lên phía trước, như vậy đằng sau sẽ yên tĩnh hơn một chút.

Chẳng biết ai bày khoai tây chiên, hạt dưa với trà sữa lên bàn tôi. Cắm thêm ba nén nhang nữa thì chẳng khác gì dâng đồ cúng cho tôi.

Mấy tên đàn em chơi bóng rổ nhất quyết dời xuống hàng cuối chen chúc với tôi, nói rằng sợ phim xác sống nên nhất định phải ngồi bên cạnh tôi mới có dũng khí.

Tôi đâu phải Lương Tịnh Như, lấy đâu ra "Dũng Khí" cho chúng nó.

Kỹ xảo của bộ phim xác sống này thật sự tệ hại, hoàn toàn dựa vào mấy pha giật mình bất ngờ và tiếng hét chói tai để tạo cảm giác hoảng sợ. Tôi không chút biểu cảm, nội tâm không hề dao động, nhưng mấy người anh em bên cạnh đều bị dọa đến biến sắc.

Có người sợ đến mức nắm lấy tay tôi, có người đặt tay lên đùi tôi, còn có kẻ thừa dịp hỗn loạn sờ tóc tôi.

Lúc bị dọa, người bình thường sẽ cố tình đưa tay vuốt tóc người khác à?

Kiểu tóc tôi dậy sớm sửa soạn mãi mới xong, ai làm rối là tôi liều với kẻ đó.

Tôi tóm lấy bàn tay đang vuốt tóc mình:

"Một lần một trăm tệ, chạm là tính tiền."

Có người đưa một que sô-cô-la tới bên miệng tôi:

"Đại ca, hút thuốc đi."

Tôi ngậm que sô-cô-la, nói không rõ tiếng:

"Này, dù có thế cũng không được giảm giá đâu."

39.

Giáo viên chủ nhiệm đúng là dăm ba bữa lại mời tôi lên văn phòng uống trà. Thầy hỏi gần đây tôi đang thu phí bảo kê hay trình diễn nghệ thuật hành vi.

Bởi vì tôi mặc áo hoodie bên trong đồng phục, mỗi khi nằm bò trên lan can hành lang ngẩn người, luôn có người đi ngang nhét thứ gì đó vào mũ áo tôi, sau đó tiện tay vuốt mái tóc xoăn mới uốn một cái.

Bách Liên lúc đi ngang qua cũng nhét thứ gì đó vào mũ tôi.

Anh ta ấn lên đỉnh đầu tôi một cái, không nói gì rồi bỏ đi.

Đợi đến khi về nhà, tôi mới phát hiện thứ anh ta nhét vào là đề thi thử Toán tháng của năm ngoái.

Đệt cụ nhà anh.

40.

Để vận dụng nhuần nhuyễn kiến thức mới học gần đây, tôi quyết định bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận hạng nhất Từ.

Thứ Tư và thứ Sáu cậu ấy đều tới phòng vẽ của trường, hình như còn là thành viên câu lạc bộ yêu thích ký họa.

Thứ Tư đông người, không tiện trực tiếp nói chuyện với cậu ấy.

Vì vậy tôi kiên nhẫn chờ đến thứ Sáu.

Thứ Sáu rất nhiều người vội về nhà, chẳng mấy chốc bên trong chỉ còn một mình Từ Dập.

Cậu ấy chăm chú cầm bút chì tô vẽ trên giấy, không hề chú ý đến động tĩnh khi tôi bước vào.

Tôi nói:

"Hạng nhất Từ, tôi tới nói với cậu một chuyện."

Phản ứng của Từ Dập hơi chậm. Qua hồi lâu, cậu ấy mới hiểu "Hạng nhất Từ" tôi gọi chính là mình.

Cậu ấy đặt bút chì xuống, đứng dậy nhìn tôi:

"Cậu là… Của Bách Liên…"

Tôi nói:

"Đừng đứng lên, ngồi xuống."

Từ Dập sửng sốt, mờ mịt quay mặt về phía tôi rồi ngồi lại trên ghế gỗ.

Trước khi vào, tôi đã khóa cửa, kéo rèm. Bây giờ tôi yên tâm bước tới ngồi dạng chân lên đùi cậu ấy, bóp cằm cậu ấy:

"Bạn học Từ, tôi muốn theo đuổi cậu."

Từ Dập vẫn ngây người, đôi mắt màu hơi nhạt đờ đẫn nhìn tôi, không lên tiếng đáp lại.

Tôi nói:

"Đây là lần đầu tôi theo đuổi người khác, có lẽ thể hiện không tốt. Cậu không thích tôi cũng không sao, dù gì tôi vẫn muốn theo đuổi cậu."

Từ Dập vừa định mở miệng, tôi đã dùng môi mình chặn miệng cậu ấy. Bàn tay đặt trên eo tôi vẫn còn run, phần lớn là vì quá chấn động.

Làm xong những chuyện này, tôi liền rời khỏi người cậu ấy.

"Vậy thôi, tuần sau gặp lại."

Tôi tự thấy mình thể hiện khá tốt, độ đĩ vừa đúng lúc, vì thế chào cậu ấy xong liền về nhà.

41.

Bách Liên hỏi lý do tôi về nhà muộn như vậy. Tôi nói mình lại tới công trường làm việc.

Bách Liên nói:

"Lần trước cậu đi khuân than, lần này đi khuân chuyện à?"

Tôi nói:

"Tôi phụ trách đào góc tường nhà người khác."

Bách Liên hỏi:

"Cái gì?"

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt