Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 9
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
42.
Cuối tuần, Bách Liên đều ra ngoài dạy kèm, đến bảy giờ tối mới về.
Ở nhà tôi xem thêm hai tập phim của cô giáo Ngải Lợi, cảm thấy hơi chán nên định ra ngoài vận động một chút.
Lúc đang chọn vị kem Cornetto trong cửa hàng tạp hóa, tôi lại vô tình gặp bạn học hạng nhất Từ.
Trông thấy tôi, vẻ mặt cậu ấy cứng lại, quay người định đẩy cửa đi ra.
Tôi chạy tới kéo cánh tay cậu ấy:
"Cậu có ăn kem không, tôi mời?"
Từ Dập nói:
"Không cần."
Thật ra tôi vốn chẳng trưng cầu ý kiến của cậu ấy, cũng giống như chuyện tôi theo đuổi cậu ấy không cần có sự đồng ý của cậu ấy vậy.
Cậu ấy cầm kem, cùng tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài khá khuất trong công viên. Im lặng hồi lâu, cậu ấy nói:
"Lý Vọng, trước đó cậu đang đùa với tôi à?"
"Tôi không có bạn, nên cậu không cần lo tôi đang chơi thật hay thách với người khác."
Tôi nói,
"Cậu còn không ăn là kem chảy hết đấy."
Từ Dập xé bao bì, cứ như bị tôi uy hiếp, miễn cưỡng cắn một miếng kem.
Cậu ấy có đôi môi hình thoi, không mỏng như môi Bách Liên.
Có lẽ bị tôi nhìn chằm chằm nên hơi ngượng. Ăn một miếng xong, cậu ấy không lập tức ăn miếng thứ hai.
Tôi nói:
"Khóe miệng cậu dính vụn sô-cô-la."
Từ Dập giơ mu bàn tay lau khóe miệng bên trái.
Tôi nói:
"Bên phải."
Vành tai cậu ấy đỏ lên. Lau xong bên phải, cậu ấy quay đầu sang phía khác:
"Cậu giống như rảnh rỗi không có gì làm nên tới trêu tôi vậy."
Tôi xoay người, chống một đầu gối vào giữa hai chân đang mở ra của cậu ấy, chẳng quan tâm đồng tử cậu ấy đột ngột giãn lớn, cứ thế hôn thẳng lên đôi môi còn vương kem.
Cậu ấy muốn lùi lại, nhưng bị lưng ghế chặn mất.
Thấy cậu ấy cũng không có ý đẩy mình ra, tôi bèn ôm cổ cậu ấy, liếm sạch vụn sô-cô-la chưa lau hết bên khóe môi.
Dù tôi không phải Ngải Lợi thật, tên Từ Dập này lại giống Hồng Thế Hiền hàng thật.
Miệng thì bảo tôi chờ một chút, nhưng từ đầu đến cuối chẳng hề thật sự từ chối.
Tôi hồi tưởng dư vị, cảm thấy sô-cô-la khá ngọt.
Hoàn thành hoạt động thực tiễn xã hội hôm nay, tôi không định tiếp tục giao lưu thân thể với hạng nhất Từ nữa.
Nhưng lúc tôi muốn bước khỏi ghế, cậu ấy đột nhiên ôm eo tôi, ngẩng đầu cắn lên môi tôi một cái.
Hai chữ "Tạm biệt" tôi vừa định nói lại bị lưỡi cậu ấy chặn trở về cổ họng.
43.
Trước khi Từ Dập luồn tay vào quần tôi, tôi đã thành công trốn về nhà.
Cậu ấy mà hôn lâu thêm chút nữa, ngày mai trong công viên sẽ xuất hiện thi thể một nam sinh cấp ba chết vì ngạt thở mất.
Tôi tính toán sai rồi. Cậu ấy thế mà còn lưu manh hơn cả tôi.
Kem cũng chảy lên áo hoodie của tôi, hơi xui xẻo.
Xui hơn nữa là cậu ấy cắn rách môi tôi, hại tôi phải bịa bừa lý do ứng phó với một trăm câu tra hỏi của bà mẹ già Bách Liên.
Nói mới nhớ, rốt cuộc hai người họ đã bắt đầu hẹn hò hay chưa? Nếu chưa, có phải tôi quyến rũ hơi sớm rồi không?
Nếu Từ Dập thật sự đồng ý làm bạn trai tôi, tôi sẽ đau đầu lắm.
44.
Tôi ngồi xổm trên nắp bồn cầu, trầm tư hồi lâu.
Tôi ló đầu ra hỏi Bách Liên:
"Khi nào anh mới yêu đương với người khác?"
Bách Liên vẫn đang làm đề Toán trên sofa, đầu cũng chẳng buồn ngẩng, hờ hững đáp:
"Học hành là quan trọng nhất, không yêu đương."
45.
Khoan đã.
Anh ta không yêu đương thì tôi phải làm sao?
46.
Tôi nói:
"Anh bắt buộc phải yêu."
Bách Liên đẩy kính, bấy giờ mới ngoảnh đầu nhìn tôi:
"Tại sao?"
Tôi nói:
"Trưởng ấu có thứ tự. Anh yêu rồi thì tôi mới có thể bắt đầu yêu."
Bách Liên nói:
"Vậy cậu đừng yêu nữa. Về làm xong đề thi thử lần trước tôi đưa cho cậu đi."