Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 7
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
33.
Một người năm trăm năm chẳng mua sổ ghi chép như tôi lại đặc biệt mua hẳn một cuốn để chép danh ngôn của cô giáo Ngải Lợi.
Cô ấy để tóc xoăn sóng lớn, tôi cũng đi uốn tóc xoăn theo. Tôi còn thỉnh giáo chị gái trang điểm đậm trong tiệm cách đánh phấn mắt.
Nếu mẹ tôi ở trên trời thấy tôi chăm chỉ ham học đến thế trong chuyện này, không biết bà có vui mừng đến mức báo mộng về tát tôi hay không. Mỗi lần soi gương, tôi đều cảm thấy hai cục thịt trên mặt mình là do hai cái tát chan chứa tình thương của mẹ hơn mười năm trước tạo nên.
Thỉnh thoảng tôi sẽ nhớ bà.
Những lúc chửi nhau không thắng được người khác.
Có lẽ bố tôi sẽ cảm thấy mình thoát khỏi bể khổ, dù sao ai cũng nói mẹ tôi là một người đàn bà đanh đá.
Tôi cũng thấy bà đanh đá. Một người phụ nữ liều lĩnh như bà, bất kể bệnh tật đau đớn thế nào, chỉ cần gắng chịu một chút là sẽ vượt qua. Trước khi bà lén nói với tôi rằng mình muốn được an tử, tôi vẫn luôn nghĩ như vậy.
Tôi treo ngược người trên xà đơn, nhìn hoàng hôn dần khuất sau những tòa cao ốc, thầm nghĩ nếu mình là con gái, tôi sẽ trở thành một người phụ nữ giống mẹ.
Tôi gọi bà là đanh đá không phải để mắng bà.
Đó là kính ngữ.
34.
Con người Bách Liên này phiền phức lắm. Sau khi tôi về, anh ta cứ hỏi mãi có phải tôi bị ai đánh hay không.
Tôi nói:
"Không."
Bách Liên giữ vai tôi:
"Thế cậu ngã sấp mặt giữa đường à?"
Tôi thấy khó hiểu, hất tay anh ta ra rồi vào nhà vệ sinh soi gương, lúc ấy mới biết phấn mắt chị gái kia trang điểm cho mình đã bị nước mắt làm nhòe hết.
Hơi mất mặt.
Bình tĩnh lại một lúc, tôi càng thấy mất mặt hơn.
Tôi rửa mặt, ló đầu ra khỏi cửa nhà vệ sinh, nói với Bách Liên:
"Hôm nay đã bị anh phát hiện bí mật này, vậy tôi cũng không giấu anh nữa."
Bách Liên vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hiếm khi để lộ vẻ ngây người nhìn tôi.
Tôi nói:
"Thật ra sau giờ học, thỉnh thoảng tôi sẽ đi khuân than giúp người ta để kiếm thêm tiền trang trải gia đình."
Qua một lúc lâu, anh ta mới "Ừ" một tiếng.
Ăn cơm xong, lúc tôi định về phòng, anh ta đột nhiên nói:
"Tóc xoăn cũng hợp với cậu lắm."
Dù không thích anh ta, tôi cũng buộc phải thừa nhận mắt nhìn của anh ta thật sự không tồi.
35.
Quả nhiên tên mặt trắng Băng Tay Đỏ kia lại tới bắt tôi.
Cậu ta nhìn chằm chằm mái tóc xoăn của tôi hồi lâu, lại nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi thêm hồi lâu, cứ như bị táo bón, nửa ngày chẳng thốt nổi lời nào.
Tôi nói:
"Người anh em, cậu học lớp trên lầu tôi đúng không? Ngày nào cũng chạy xuống đây giải quyết nhu cầu sinh lý mà không mệt à?"
Băng Tay Đỏ hỏi:
"Cậu đi uốn tóc à?"
Tôi nói:
"Cậu lại định lôi nội quy trường ra chứ gì? Tôi nói cậu nghe, chính vì những kẻ đầu óc cứng nhắc, rập khuôn phép cũ như các cậu nên trình độ khoa học kỹ thuật và văn hóa của nước ta mới không thể phát triển nhảy vọt đấy."
Băng Tay Đỏ nói:
"Tóc xoăn của cậu đáng yêu lắm."
Tôi thật sự không ngờ cậu ta sẽ nói vậy.
Rõ ràng là đang khen tôi, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy hơi buồn nôn, có lẽ vì địa điểm trò chuyện của hai đứa là nhà vệ sinh nam công cộng.
Tôi hỏi:
"Cậu có chuyện muốn nhờ tôi à?"
Đám đàn em kia lúc nhờ tôi ra mặt cũng khen tôi đẹp trai, tôi cứ cảm thấy bọn họ chẳng thật lòng chút nào.
Băng Tay Đỏ nói:
"Có."
Tôi nói:
"Thế cứ nói thẳng đi."
Cậu ta hơi do dự, nhưng trước khi chuông vào học vang lên vẫn cố nặn ra được một câu:
"Tôi sờ tóc cậu một chút được không?"
36.
Tôi nói:
"Người anh em, tôi dùng keo vuốt tóc cao cấp đấy. Một lần một trăm tệ, còn muốn sờ không?"