Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 28
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
128.
Tôi và Bách Liên nằm trên cùng một chiếc giường. Cánh tay anh ta rất mạnh mẽ, khóa tôi trong lòng.
Nút áo ngủ của tôi đều bị anh ta cởi ra hết, đầu ngực bị anh ta cắn đến sưng tấy và đau nhức.
"Lý Vọng."
Bách Liên gọi tên tôi, giọng điệu lại dịu dàng trở lại, như thể người đang nhét thứ gì vào phía dưới của tôi lúc này không phải anh ta,
"Cậu mặc về là quần của ai?"
Âm thanh phát ra từ cổ họng tôi đã vỡ vụn. Không biết anh ta đâm trúng điểm nào, một cảm giác rùng mình sảng khoái như thủy triều ập đến. Tôi há miệng thở dốc, cả người ướt sũng, phía dưới bị thứ dịch trong của anh ta và tôi trộn lẫn làm thành một mớ bùn nhão.
"Không muốn trả lời à?"
Anh ta đè lên người tôi, đẩy lưỡi dao sâu hơn,
"Quần lót của cậu toàn là Snoopy hoặc Doraemon, cái kia cũng không phải mới mua, cậu tưởng tôi không biết sao?"
Tôi phục anh ta sau khi cày xới trên người tôi lâu như vậy vẫn còn sức nói nhiều thế. Còn tôi thì mệt đến mức chẳng thốt nổi lời nào.
Lúc này tôi cũng chẳng biết nên nghĩ sao về chuyện này. Tôi đã dính với con trai của mẹ kế, nghĩ thế nào cũng không phải chuyện để tăng tình cảm anh em!
Tôi lười vùng vẫy nữa, liền ôm lấy lưng anh ta, đổi sang tư thế dễ chịu hơn một chút.
Tôi phát hiện khi mình ngẩng mặt hôn anh ta, ánh mắt hung dữ kia sẽ trở nên dịu dàng, cũng không tiếp tục chất vấn những câu khó trả lời nữa.
Bách Liên cắn nhẹ lưỡi tôi, hỏi:
"Cậu hôn tôi là ý gì?"
Tôi không lên tiếng, chỉ mở mắt nhìn anh ta.
Bách Liên hỏi:
"Thích tôi à?"
Tôi nếm được vị ngọt tanh từ môi bị cắn rách, thấp giọng:
"Lúc anh cho tôi bông hoa đỏ, tôi còn hơi thích anh một chút."
Một lát sau, tôi lại không kìm được lo lắng, lẩm bẩm:
"Bố tôi mà biết, có phải sẽ đánh gãy chân cả hai chúng ta không?"
Bách Liên cười nhẹ, đôi mắt đen nhìn chằm chằm tôi, nói:
"Lý Vọng, cậu là của tôi, tôi cũng là của cậu."
Anh ta nâng lấy khuôn mặt tôi, những nụ hôn rơi xuống như mưa.
Tôi phát hiện khi mình ngẩng mặt hôn anh ta, ánh mắt hung dữ kia sẽ trở nên dịu dàng, cũng không tiếp tục chất vấn những câu khó trả lời nữa.
"Những chuyện không ai dạy cậu, tôi đều sẽ dạy."
Anh ta bóp dái tai tôi,
"Yêu là thuần hóa. Lý Vọng, cậu hiểu không? Cậu thuần hóa tôi, tôi thuần hóa cậu."
Đôi mắt tôi bị bàn tay rộng lớn của anh ta che lại.
Anh ta nói:
"Hôm nay tới đây thôi, cậu ngủ đi. Ngày mai đọc thuộc bài phát biểu cho tôi nghe."
129.
May mà hôm sau không phải đi học, nếu không Bách Liên lại phải xin giáo viên nghỉ giúp, nói bệnh trĩ của tôi tái phát.
Lúc tỉnh dậy, dấu vết bị gặm trên người tôi vẫn chưa tan hết, nhưng những thứ lộn xộn kia đã được dọn sạch. Hình như Bách Liên đi mua sữa đậu nành với bánh bao. Lúc vào nhà vệ sinh, ngậm bàn chải ngồi trên bồn cầu, đầu óc tôi vẫn rối như bột nhão.
Tôi gãi mái tóc xoăn hỗn loạn, mang tất trắng vào, ngồi xếp bằng trên sofa bắt đầu xem bài phát biểu.
Một lát sau, nhớ tới lời anh ta nói hôm qua, tôi bò dậy đi quanh phòng mình. Thế mà thật sự phát hiện một chiếc hộp không lớn không nhỏ dưới gầm giường.
Đã đặt trong phòng tôi thì chắc là cho tôi rồi nhỉ?
Vì vậy tôi mở hộp ra.
Tôi trợn to mắt, dùng hai tay giơ mô hình bên trong lên, ngẩng đầu chăm chú ngắm hồi lâu, kêu "Oa" liền mấy tiếng mới bình tĩnh lại.
Là mô hình Optimus Prime siêu ngầu mà tôi vô cùng muốn có!
Nó trông còn ngầu hơn cả lúc trước tôi ngắm qua tủ kính!
Bách Liên tặng sao?
Hay thật sự có ông già Noel?
Nghe tiếng khóa cửa mở, tôi chẳng kịp mang giày đã lao ra, hào hứng nhảy hai cái trước mặt Bách Liên:
"Anh mua cho tôi à? Tôi muốn nó lâu lắm rồi!"
Bách Liên bỏ giày thể thao vào tủ, thở dài:
"Ông già Noel tăng ca thêm giờ mang tới đấy."
Tôi nhào lên người anh ta:
"Tôi không giận nữa! Hôm nay anh là anh trai tốt!"
Bách Liên vừa đỡ mông tôi vừa cười:
"Lý Vọng, cậu vẫn nên nhớ thù một chút thì hơn, nếu không rất dễ bị lừa bán vào núi đào than."