Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 27

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

123.

Lúc tôi về, Bách Liên vẫn chưa trở lại. Tôi bèn cho sủi cảo vào nồi trước.

Mở nắp nồi, hơi nước nóng hổi phả vào mặt. Tôi vớt sủi cảo mình làm ra chia thành hai bát, sau đó cẩn thận lựa hết những cái xấu và bục cho Bách Liên.

Tôi vừa chia xong, Bách Liên liền mở cửa bước vào.

Trông thấy tôi trong bếp, vẻ mặt anh ta hơi ngạc nhiên:

"Cậu đang nấu cơm à?"

Tôi nói:

"Cho dù nhìn thấy người Nguyên Mưu khoan gỗ lấy lửa, anh cũng không cần để lộ vẻ kinh ngạc đến thế đâu nhỉ?"

Tôi rót ít giấm vào đĩa, ngẩng đầu chỉ bát bên phải:

"Của anh."

Bách Liên bưng lên nhìn một cái:

"Viên bột nhân thịt nấu khá ổn, trông đều chín rồi."

Sau khi so sánh sủi cảo trong bát tôi và anh ta, anh ta lại nói:

"Lý Vọng, cậu đúng là một người em tốt."

Tôi nói:

"Quá khen."

124.

Dưới dâm uy của giai cấp thống trị, tôi buộc phải đổi bát với anh ta.

Tôi chưa từng viết bản thảo. Bài phát biểu tuần sau lên bục là Bách Liên viết giúp. Lúc anh ta ngồi trên bàn ăn đọc đến câu "Việc nhàn rỗi học hành không tốt hơn việc học cách nhàn rỗi; chỉ có đặt tâm trí vào học tập, nghiêm túc vững vàng tiến về phía trước mới thu được tri thức chân chính", tôi suýt bị viên thịt làm nghẹn chết.

Tôi nói:

"Tôi thật sự phải nói những lời này trước hơn một nghìn người à? Cảm thấy hơi xấu hổ."

Bách Liên nói:

"Bố cậu cũng gọi điện cho tôi, nói gần đây việc học của cậu tiến bộ vượt bậc, ông ấy rất vui, bảo kỳ nghỉ tôi dẫn cậu ra ngoài chơi."

Anh ta đẩy càng kính, mang theo nụ cười nhàn nhạt:

"Vốn tưởng cậu chỉ tiến bộ được một, hai trăm hạng, không ngờ một lần đã tiến hơn bốn trăm, chứng tỏ cậu vẫn khá thông minh."

Tôi đắc ý, ngẩng cằm nhìn anh ta, muốn nghe khen thêm mấy câu.

"Lý Vọng, có lời đồn sờ tóc cậu một lần phải trả một trăm tệ."

Anh ta nói,

"Tôi cần đưa tiền trước không?"

Tôi cúi đầu ghé tới trước mặt anh ta:

"Anh là anh trai tôi, đương nhiên muốn sờ thì cứ sờ."

Trong lòng bàn tay Bách Liên như có một mặt trời nhỏ. Lúc anh ta xoa tóc, ngay cả trong lòng tôi cũng cảm thấy ấm áp.

Đã lâu lắm rồi bố không khích lệ tôi như thế. Tôi cảm thấy ông làm phụ huynh chẳng đạt chút nào. Ông rất có trách nhiệm với tôi, nhưng hoàn toàn không hiểu tôi.

Anh ta nói:

"Bạn nhỏ Lý Vọng, xòe tay ra rồi nhắm mắt lại."

Anh ta đặt một đóa hoa đỏ nhỏ vào lòng bàn tay đang mở của tôi.

Là loại hoa cắt giấy hồi mẫu giáo ấy.

Tôi nói:

"Anh, tôi là học sinh cấp ba rồi."

Bách Liên nói:

"Cậu đặt nó dưới gối, buổi tối sẽ có ông già Noel tặng quà."

Tôi nghĩ một lúc:

"Còn chưa tới Giáng sinh mà."

Bách Liên nói:

"Ông già Noel tăng ca trước, tránh giờ cao điểm tới tặng cậu bất ngờ."

125.

Nhưng quan hệ anh em hài hòa hữu nghị của chúng tôi đã tan vỡ vào hơn mười giờ tối.

Tan tành từng mảnh, rối tinh rối mù.

126.

Trong miệng tôi vẫn còn ngậm bàn chải đánh răng thì đã bị anh ta túm cổ áo sau, ấn lên gương nhà vệ sinh.

Giọng anh ta rơi trên gạch men, như khối băng vỡ trên kính, vừa lạnh vừa sắc:

"Tan học cậu lại đi đâu? Quần của ai?"

Tôi bị khí thế của anh ta chấn động, nhất thời không nói được. Một lát sau mới lắp bắp:

"Tới… Tới nhà bạn học làm bài tập."

Lúc đeo kính, Bách Liên trông còn vô hại, ôn hòa đôi chút; tháo kính xuống là hung dữ vô cùng. Tôi không đủ sức đối mắt với anh ta, cũng không dám lớn tiếng cãi nhau.

Bách Liên hỏi:

"Cậu để người khác chạm vào rồi?"

Tôi mím chặt miệng, nhất quyết không trả lời.

Lúc Bách Liên giận dữ thì hoàn toàn khác với bình thường. Lúc này lòng bàn tay anh ta không còn nóng, mà lạnh ngắt. Ngón tay anh ta xuyên vào phía sau tôi, lạnh đến mức tôi rùng mình một cái.

Tay kia của anh ta nắm chặt lấy bàn tay phải của tôi.

Tôi chịu không nổi cảm giác anh ta đưa vào như thế, run giọng nhận lỗi, nói sau này sẽ không làm chuyện đó nữa.

"Lý Vọng, cậu nghe lời, tôi sẽ thưởng cho cậu."

Bách Liên nói,

"Nhưng nếu cậu không nghe lời, cũng sẽ có hình phạt."

Tôi chẳng rõ anh ta bôi thứ gì vào, cái đó vừa lạnh vừa trơn. Mặt gương đã bị má tôi áp vào đến mức nóng lên. Tôi cố nắm chặt mép bồn rửa, chịu đựng việc anh ta dùng ngón tay khuấy động và rút đẩy phía sau.

Dịch thể ướt nhớp cùng thứ anh ta bôi vào đều chảy ra từ đó. Chân tôi run rẩy, lý trí bảo tôi lúc này phải chạy, vậy mà tôi chẳng bước nổi một bước.

Lưỡi dao của anh ta từng chút từng chút ép vào chỗ cửa.

Bách Liên bảo tôi gọi anh ta là anh trai, tôi gọi rồi, nhưng anh ta vẫn không buông tha.

Anh ta ôm eo tôi, mạnh mẽ đẩy lưỡi dao vào. Tôi chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào, đau đến mức bỏ hết mặt mũi, gục xuống gương khóc đến nỗi đứt hơi.

Khi nước mắt tôi chảy ra, động tác của Bách Liên hơi nhẹ bớt. Anh ta cúi xuống hôn cổ tôi, hỏi:

"Cậu thích người đó à?"

Tôi lắc đầu.

Bách Liên nói:

"Không thích, hay không biết?"

"Cậu không thích cậu ta, cậu chỉ muốn có người yêu cậu."

Anh ta nói,

"Bây giờ lại đặc biệt ghét tôi rồi đúng không? Lý Vọng, tôi không chịu nổi cậu như thế."

Đèn lại tắt.

Động tác của anh ta dừng lại, khẽ thở dài bên tai tôi.

"Tôi chỉ không chịu nổi chuyện này. Cậu bị thương, tôi sẽ đau lòng; cậu mà yêu người khác, tôi sẽ phát điên."

127.

Anh ta đổ vào trong tôi hai ba lần thứ của mình. Tôi chỉ cần khẽ cử động là đã có thứ chảy dài theo mặt trong đùi.

Trong màn đêm nặng nề, tôi khàn giọng, buồn bã nói với anh ta:

"Anh hoàn toàn không phải một người anh tốt."

Bách Liên nói:

"Bây giờ thì không."

Nói xong, anh ta im lặng hồi lâu rồi tiếp tục:

"Nhưng cậu phải làm một người em tốt."

Nước mắt tôi chảy xuống:

"Anh còn tiêu chuẩn kép!"

"Được rồi, sáng mai cậu muốn ăn gì?"

Bách Liên lại thở dài, ôm tôi,

"Ngày mai tôi lại làm anh trai tốt, được chưa?"

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt