Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 29

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

130.

Đây là lần đầu tiên tôi đứng nói trước nhiều người như vậy, hơn nữa không phải để đọc bản kiểm điểm.

Tôi cài hàng cúc áo sơ mi quanh năm chẳng bao giờ cài, lau giày sạch sẽ, còn đi mua một cặp kính gọng tròn không độ đeo lên mặt. Đám đàn em lớp Mười chín đều nói tôi đeo kính trông rất thông minh, hơn nữa còn đầy uy thế.

Theo nguyên tắc nghe cả hai phía mới sáng suốt, tôi còn lén đi hỏi hạng nhất Từ.

Lớp họ đã đổi chỗ, bây giờ cậu ấy ngồi cạnh cửa sổ.

Cách ô kính, cậu ấy cười nói:

"Trông khá thông minh đấy."

Mọi chuyện đều rất thuận lợi cho tới ngay trước lúc tôi bước lên bục.

Nhưng khi thò tay vào túi định lấy bài phát biểu ra đọc, tôi đột nhiên phát hiện thứ mình mang theo không phải bài phát biểu.

……

Tôi nhìn chằm chằm bức thư tình trong tay bằng vẻ mặt của người già xem điện thoại hồi lâu, mãi không hiểu tại sao có người lại kẹp thứ này trong cuốn sách tôi để bài phát biểu.

Thư tình còn viết trên giấy nháp, quá thiếu tôn trọng tôi rồi!

Tôi ngẩng đầu nhìn một biển đầu người đen nghịt phía trước, lại nhìn hiệu trưởng đang dùng ánh mắt khích lệ bên cạnh.

Dù tôi… Dù quả thật đã đọc bài Bách Liên viết hai lần, nhưng nói thật, tôi không hề học thuộc.

Tôi không khỏi cảm thấy may mắn vì bố không tới xem.

Tôi bình tĩnh nhét bản thảo trở lại túi, nói vào micro:

"Chào các bạn học sinh, chào các thầy cô giáo. Em là Lý Vọng, lớp trưởng lớp Mười chín."

Thằng khốn nào bên dưới đang hô Lý Cút Xéo đấy? Tôi nghe thấy rồi!

Lớp Mười chín còn hào hứng đồng thanh gọi tôi là "Đại ca", trong khi bây giờ tôi chỉ muốn mau chóng rời khỏi chốn thị phi này.

Tôi còn chưa nói câu thứ hai, bên dưới đã vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

131.

Chẳng biết có ai giống tôi, hễ căng thẳng là bắt đầu nói hươu nói vượn hay không.

Bị họ vỗ tay một hồi, tôi quên sạch mình định nói gì, sống chết cũng không nhớ ra chủ đề bài phát biểu là gì, cuối cùng nặn được một câu:

"Chủ đề hôm nay của em là: Làm thế nào để thông minh giống em."

Trời đệt, tôi vừa dứt câu này là bọn họ ngừng vỗ tay hết!

Tôi cảm thấy hốc mắt mình cũng ươn ướt, nhưng vẫn phải thuận theo đó nói tiếp năm phút. Thế là tôi bắt đầu vắt óc nhớ lại thơ cổ từng học:

"Núi sách có đường, lấy cần cù làm lối; biển học vô bờ, dùng gian khổ làm thuyền. Chỉ khi giống như em, biết khó vẫn tiến lên, lặp đi lặp lại việc luyện tập những môn mình không giỏi……"

"Có lẽ không phải ai cũng sở hữu bộ não ưu tú giống em, nhưng bất kể ban đầu bạn có não hay không, chỉ cần nỗ lực bền bỉ ngày qua ngày……"

Nói đến cuối, tôi đã chết lặng. Những lời này thốt ra, chẳng biết hiệu trưởng đứng cạnh sẽ nghĩ thế nào.

Dù sao tôi muốn chuyển trường rồi.

132.

Tôi ngồi xổm dưới bàn trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm, vừa sụt sịt vừa gọi điện cho bố.

Bố không nghe máy.

Lúc Lâm Túc Chương tới văn phòng bàn giao công việc với giáo viên thì phát hiện tôi. Cậu ta ôm một chồng đề thi, ngồi xổm xuống cười nói:

"Cầu Cầu, hôm nay cậu nói hay lắm mà."

Lúc có người, tên mặt trắng gọi tôi là "Bạn học Lý Vọng"; lúc không có người, cậu ta gọi tôi là "Cầu Cầu".

Tôi dùng áo khoác đồng phục bọc đầu lại:

"Tôi bị mất bài nên mới nói bừa."

Cậu ta hỏi:

"Tại sao bài lại mất?"

Tôi ồm ồm đáp:

"Cầm nhầm."

"Tôi thật sự thấy cậu nói rất hay."

Lâm Túc Chương đưa tay đẩy trán tôi, nhỏ giọng nói,

"Bạn học lớp tôi đều thấy cậu lợi hại lắm. Đừng khóc nữa, lát nữa tôi mua trà sữa cho cậu nhé?"

Tôi ngước mắt liếc cậu ta:

"Tôi không khóc. Chỉ thấy mất mặt thôi."

"Cậu quả thật rất thông minh mà, nói thật thì có gì mất mặt."

Cậu ta nắm tay tôi rồi lại nói,

"Khuyên tai lần trước tôi tặng, cậu có thích không?"

Tôi gật đầu:

"Khá đẹp."

"Lần trước chẳng phải nói bốn người chúng ta sẽ chuẩn bị tiết mục cùng nhau sao?"

Lâm Túc Chương nói,

"Tan học cậu có thể đi thử trang phục."

133.

Khi đội đầu heo trong phòng nhạc, tôi đã gần quên sạch chuyện mất mặt buổi sáng.

Hóa ra họ thật sự định diễn *Romeo và Heo*!

Để làm nổi bật bầu không khí, giữa bản nhạc có sửa đổi đôi chút. Từ Dập vừa chơi piano vừa phải thổi kèn xô-na treo bên cạnh.

134.

Dù hạng nhất Từ rất nghiêm túc, dáng vẻ thổi kèn của cậu ấy thật sự quá buồn cười.

Tôi cười đến suýt bị trân châu trong trà sữa làm nghẹn chết.

Từ Dập nói:

"Lý Vọng, nghiêm túc một chút."

Tôi nhịn cười, đội đầu heo tiếp tục học bước nhảy với Bách Liên đóng vai Romeo.

Bách Liên nói:

"Dù không nên nói vậy, nhưng… Lý Vọng, lúc nhảy cậu thật sự giống người bộ lạc chưa khai hóa đang cầu mưa."

Tiếng piano của Từ Dập dừng lại. Cả cậu ấy lẫn Lâm Túc Chương đều đứng bên cạnh cười, chẳng ai phản bác lời anh ta.

Chẳng phải đã nói phải nghiêm túc sao!

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt