Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 26
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
120.
Sóng biển cuồn cuộn cuốn tới, con chim biển trắng muốt yếu ớt kêu giữa tiếng sóng gầm vang. Nó không phân biệt được thứ đang lấp lánh trước mắt là mặt trời hay chớp giật, nhưng bởi đó là ánh sáng, nó vỗ cánh, không chút chùn bước lao vào biển khơi.
121.
Từ Dập kéo rèm cửa, khiến không gian trở nên kín đáo hơn.
Tôi vẫn ngồi trên người cậu ấy, nhưng quần đã bị Từ Dập lột xuống. Ban đầu tôi hơi ngượng, nhưng sau khi cậu ấy kéo rèm cửa lại, không gian kín đáo hơn khiến tôi lấy lại được chút cảm giác an toàn.
Từ Dập vốn định cởi luôn áo trên của tôi, nhưng tôi không muốn, cậu ấy cũng không cố.
Tôi thật sự rất muốn đứng dậy, nhưng ánh mắt Từ Dập lại giữ tôi lại. Thanh kiếm nóng bỏng của cậu ấy thử nghiền mài bên ngoài vỏ kiếm của tôi, mỗi động tác đều chậm rãi và kéo dài, như cảnh quay chậm trong phim mùa hè.
"Tôi……"
Tôi khó chịu chống vai cậu ấy đứng dậy, nói,
"Tôi thấy mình không được đâu."
Nếu cậu ấy thật sự nhét cái thứ to đến vậy vào, tôi sợ mình sẽ bị đưa đi luôn tại chỗ.
Tay Từ Dập trượt từ eo tôi xuống, đầu ngón tay theo chỗ thanh kiếm vừa mới áp sát mà ấn vào.
Tôi phản xạ nắm lấy cổ tay cậu ấy, nói:
"Từ Hạng Nhất, hôm nay tôi không muốn làm chuyện này nữa."
Từ Hạng Nhất nói:
"Tiềm năng của con người là vô hạn, cậu không cần sợ đến thế."
Tôi thấy cậu ấy dùng từ "Tiềm năng của con người" ở đây thật chẳng phù hợp.
Tôi nói:
"Tôi đột nhiên nhớ hôm nay còn phải xem phim truyền hình khung giờ tám giờ, thôi về trước vậy."
Từ Dập nắm ngược lấy cổ tay tôi, nói:
"Bố mẹ tôi không về, tối nay cậu ngủ lại nhà tôi đi."
Tôi nói:
"Anh trai tôi quy định giờ giới nghiêm cho tôi."
Từ Dập ngẩng mặt nhìn tôi. Cậu ấy dường như rất rõ tôi sẽ không kìm được hôn cậu ấy khi cậu ấy lộ biểu cảm nào, và tôi quả thật chịu không nổi ánh mắt ấy, liền vừa kéo quần vừa hôn cậu ấy thêm một cái.
Từ Dập nói:
"Lúc cậu hôn tôi, tôi chưa từng phản kháng, vậy mà mỗi khi tôi muốn làm gì cậu đều bỏ chạy, có phải rất không công bằng không?"
Tôi không ngờ cậu ấy lại nói vậy, nghiến răng nhìn cậu ấy:
"Chuyện này sao lại giống nhau được."
Từ Dập nói:
"Cậu lại đây, hôm nay chỉ là kiểm tra nhỏ, không phải đại khảo, tôi sẽ không đưa vào đâu."
Cái gậy vừa nóng vừa to của cậu ấy ép giữa hai múi tròn của mông tôi, còn tay thì vuốt ve lấy chỗ của tôi. Tôi bị cậu ấy sờ đến dễ chịu, vậy mà chẳng dám cử động lung tung, luôn sợ thanh kiếm của cậu ấy sẽ bất chấp mọi thứ đâm thẳng vào vỏ kiếm kích thước không đủ của tôi.
Khi chuông điện thoại reo, sữa của tôi vừa vặn bắn hết vào tay cậu ấy. Từ Dập chẳng vội đi nghe máy, mà ôm lấy tôi, cái gậy đang cắm trên người tôi lại to thêm một chút. Cậu ấy cười khẽ, nói:
"Lý Vọng, tôi rất kiên nhẫn, chúng ta có thể từ từ."
Lưng tôi ra một lớp mồ hôi mỏng. Cậu ấy bảo tôi kẹp chặt thứ của cậu ấy, đợi chuông điện thoại ngừng reo xong mới để tôi đứng dậy, rồi mài trên đùi tôi một lúc, sau đó thong thả xuất lên quần lót của tôi.
Tôi giận dữ. Sau khi lấy lại hơi thở, tôi cắn một phát vào cổ cậu ấy, nói:
"Cậu làm gì mà xuất lên quần tôi vậy! Lát nữa tôi mặc thế nào để về!"
Từ Dập nói:
"Cậu có thể mang theo thứ của tôi về nhà."
122.
Lúc mặc quần lót cũ của cậu ấy về nhà, tôi luôn cảm thấy mình quên mất điều gì đó.
Thôi kệ, chắc chẳng quan trọng đâu.