Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 2
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
9.
Xui xẻo vô cùng.
Lúc tôi chọc thủng lốp xe đạp của Bách Liên thì bị người ta phát hiện.
Là một người anh em đeo băng tay đỏ.
Mấy hôm trước, lúc tôi xé bài tập của Bách Liên trong nhà vệ sinh, cũng bị cậu ta bắt gặp.
Tôi hỏi:
"How old are you?"
Băng Tay Đỏ nói:
"Trùng hợp ghê."
Tôi nói:
"Sao lần nào tôi làm chuyện xấu cũng bị cậu bắt gặp vậy? Người anh em, cậu đi thu mua phế liệu à?"
Cậu ta nói:
"Tôi thuộc hội học sinh."
Tôi im lặng một lát, quyết định quay người giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra rồi bỏ đi.
Không sao, cậu ta không quen tôi, cũng chẳng biết tôi chọc lốp xe của ai.
"Lý Cút Xéo."
Băng Tay Đỏ nhẹ nhàng nhảy từ trên bậc thềm xuống, đuổi theo tôi:
"Vô duyên vô cớ, sao cậu lại chọc thủng lốp xe người ta?"
Tôi nói:
"Xin lỗi, tôi không phải Lý Cút Xéo."
Băng Tay Đỏ nói:
"Tôi biết cậu, lớp trưởng lớp Mười chín."
Đệt mẹ, đúng là chuyện tốt chẳng ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền xa nghìn dặm!
10.
Tôi cũng chẳng nhớ cậu ta tên gì, chỉ nhớ cậu ta đeo băng tay đỏ, tóc cắt gọn gàng ngay ngắn, nhìn là biết ngay kiểu mặt trắng mà tôi không ưa.
Tôi bảo:
"Cậu còn quấn lấy tôi nữa là tôi lỡ chuyến xe buýt cuối đấy."
Tôi có xe đạp đâu, không kịp chuyến xe buýt thì chỉ còn cách tự đi bộ về nhà.
Băng Tay Đỏ nắm cánh tay không cho tôi đi:
"Thế cậu chọc thủng lốp xe của người ta rồi, người ta về nhà bằng cách nào?"
"Anh ta về thế nào liên quan quái gì đến tôi. Này người anh em, cậu tưởng thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ sẽ khiến khăn quàng đỏ trước ngực cậu thêm tươi thắm hả?"
Tôi hiền hòa nói với cậu ta,
"Bây giờ ông đây đấm cậu một cú, chẳng những khăn quàng đỏ tươi hơn mà ngay cả ngũ quan nhạt nhẽo của cậu cũng rực rỡ theo luôn đấy."
Băng Tay Đỏ nghiêm nghị tỏ lòng kính phục:
"Cậu ăn nói ghê gớm thật, chẳng trách mọi người đều gọi cậu là Lý Cút Xéo."
11.
Tôi đang định tặng cho tên mặt trắng này một cú đấm thì Bách Liên đeo cặp bước ra khỏi tòa nhà dạy học.
Bách Liên nhìn tôi một cái, có lẽ đang thắc mắc tại sao giờ này tôi còn đứng đây battle với người khác, thay vì như một thằng ngốc cắm đầu cắm cổ chạy khỏi cổng trường để đuổi theo xe buýt.
Anh ta dắt xe đạp ra, nửa phút sau dường như nhận ra chuyện gì đó, lại ngoảnh đầu chăm chú nhìn tôi.
Cánh tay tôi vẫn bị Băng Tay Đỏ siết chặt, nhất thời chạy không thoát, đành ngẩng đầu đối mắt với Bách Liên.
Bách Liên hỏi tôi:
"Cậu làm à?"
Tôi nói:
"Trời hanh vật khô, cái lốp xe hàng hiệu giả bố tôi mua tự nổ cũng bình thường thôi mà!"
Bách Liên nói:
"Tôi muốn hỏi chuyện bài tập."
12.
Tôi bị ép lấy tiền tiêu vặt tháng của mình ra vá lốp cho Bách Liên.
Nếu anh ta mách bố tôi, e là tháng sau tôi khỏi có tiền sinh hoạt luôn.
"Dù sao cũng là chuyện cậu gây ra."
Bách Liên vỗ vai tôi, nói,
"Thế nào cũng phải chịu trách nhiệm chứ?"
Tôi nói:
"Anh nói nghe cứ như tôi làm bụng anh to lên rồi phải đi cùng anh phá thai ấy."
Anh ta bị lời tôi chặn họng.
Tôi gỡ lại được một ván.
13.
Xe sửa xong, anh ta leo lên định đạp đi. May mà tôi là kiện tướng chạy tám trăm mét, ba bước thành hai đã nhảy lên yên sau.
Anh ta nói:
"Đã ghét tôi thì đừng ngồi sau xe tôi."
Tôi nói:
"Tiền vá lốp là tôi trả, chiếc xe này cũng có một phần ba quan hệ huyết thống với tôi rồi còn gì!"
"Lý Cút Xéo," Bách Liên nói,
"Về nhà cậu phải chép lại bài tập giúp tôi."
Tôi nói:
"Bài của tôi còn chẳng làm, lại đi chép bù cho anh?"
"Cậu không chép thì không được ngồi sau xe tôi."
Anh ta đột nhiên tăng tốc, có lẽ muốn hất tôi xuống.
Tôi ôm siết lấy eo anh ta, giữa gió rít, khuôn mặt dữ tợn mà gào lớn:
"Ông đây nhất quyết không chép! Đệt cụ nhà anh!"