Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 3
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
14.
Bố tôi chưa về, mẹ kế cũng không có nhà.
Nói cách khác, tối nay trong nhà chỉ còn tôi và Bách Liên.
Tôi cảm thấy phải tìm cơ hội khiến bố hiểu rằng nếu ông còn để tôi và Bách Liên ở riêng với nhau trong cùng một căn nhà, vậy thì giữa hai đứa chắc chắn sẽ có một đứa không còn tồn tại.
"Đừng đặt đồ ăn ngoài."
Bách Liên rút điện thoại vừa mở ứng dụng Mỗ Đoàn của tôi đi, nói,
"Mẹ tôi mua thức ăn về rồi."
Tôi nói:
"Tôi không biết nấu cơm."
Bách Liên nói:
"Tôi nấu. Cậu đi chép bù bài tập."
Tôi thầm nghĩ đại trượng phu co được giãn được, cứ để anh ta đi bận rộn trước, lát nữa tôi nhất quyết không chép thì anh ta làm gì được nào.
Thế là tôi gật đầu, nhấc chân vọt về phòng ngủ của mình.
15.
Không ngờ tay nghề của anh ta cũng khá. Bố không thích nấu canh, quả thật tôi đã lâu lắm rồi không được uống canh rong biển trứng đánh.
Uống canh được một nửa, điện trong nhà bỗng nhảy aptomat.
Nhà tôi nằm trong khu phố cũ, điện áp không ổn định, mất điện là chuyện thường xuyên.
Trong bóng tối, tôi hạ giọng nói với Bách Liên:
"Trong nhà tôi có thứ đó."
Giọng Bách Liên vọng lại từ phía đối diện:
"Thứ gì?"
Tôi nói:
"Thì là cái thứ không nhìn thấy, nhưng thỉnh thoảng lại hiện hình ấy."
Bách Liên chẳng thèm để ý, đứng dậy:
"Tôi đi bật cầu dao."
"Là thật đấy!"
Tôi nói,
"Trước đây có lần tắm xong, tôi định mang quần lót ra máy giặt, kết quả vừa tới ban công thì phát hiện cái quần trong tay biến mất!"
Bách Liên im lặng một lúc:
"Cậu……"
Tôi nói:
"Tôi quay lại tìm bao nhiêu lần cũng chẳng thấy! Bố tôi không có lý do gì giấu quần lót của tôi cả, làm vậy biến thái quá rồi!"
Bách Liên nói:
"Tôi cũng kể cậu nghe một chuyện kinh dị."
Tôi ngồi ngay ngắn nghiêm túc:
"Mời nói."
Bách Liên nói:
"Vừa rồi lúc nhấc cái nồi nấu canh lên, tôi phát hiện bên trong có một chiếc quần boxer in hình Snoopy."
Tôi nhớ tới hai bát canh mình vừa uống:
"……"
16.
Thật ra có một khoảnh khắc tôi đã muốn giết người diệt khẩu.
Tôi phải bỏ nhà ra đi.
Không đúng, dựa vào đâu mà tôi phải bỏ nhà ra đi, để Bách Liên ở nhà tôi ăn chực uống chực chứ?
17.
Đáng sợ quá, sức anh ta thế mà còn mạnh hơn tôi.
Tôi đánh nhau với anh ta một trận, nhưng phần lớn thời gian đều bị anh ta đè xuống chà xát. Tôi có lý do để nghi ngờ anh ta vốn chẳng đi dạy kèm cho học sinh tiểu học, mà là lăn lộn ngoài đường làm ăn phi pháp.
Anh ta đè tôi xuống giường, giữ bàn tay vốn định vung nắm đấm về phía anh ta:
"Lý Cút Xéo, chờ khi nào cậu cao thêm một cái đầu nữa rồi hẵng đánh với tôi."
Nói xong, anh ta định đứng dậy đi lấy bài tập.
Tay không cử động được, tôi chỉ còn cách dùng chân quấn lấy eo anh ta, không cho anh ta chạy.
Anh ta dường như hơi sửng sốt, lúc nhìn nhau còn lảng mắt đi một chút.
Tôi nói:
"Anh còn gọi tôi là Lý Cút Xéo nữa xem!"
Bách Liên hít một hơi, tháo kính gọng vàng xuống, đôi mắt đen dài hẹp nhìn chằm chằm tôi:
"Cậu muốn thế nào, em trai Lý Vọng?"
Tôi nói:
"Sớm muộn gì anh cũng biến thành đầu hói, bởi vì tôi sẽ lén bỏ thuốc rụng tóc vào dầu gội của anh!"
Bách Liên:
"……"
Tôi nói:
"Còn nhỏ dầu nóng vào quần lót của anh! Lấy sách giáo khoa của anh đè mì ăn liền!"
Bách Liên nói:
"Nếu cậu thật sự muốn làm vậy thì không cần kể hết cho tôi nghe đâu."