Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 1
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
1.
Lúc bố tôi giới thiệu trên bàn ăn người phụ nữ sắp trở thành mẹ kế của tôi, tôi chẳng buồn để ý đến ông.
Thật ra tối qua tôi đã nằm mơ.
Trong mơ, bố tôi lại tìm cho tôi một bà mẹ mới. Mua một tặng một, tôi còn được khuyến mãi thêm một ông anh.
Nhưng chuyện không chỉ đơn giản là tôi có thêm mẹ và anh trai.
Trong mơ, có người nói với tôi rằng thật ra tôi là cậu em kế độc ác vừa đĩ vừa xấu xa của nhân vật chính trong một cuốn tiểu thuyết.
……
Tôi không biết mình nên sốc vì suốt mười tám năm cuộc đời, đây là lần đầu phát hiện bản thân có lẽ là gay, hay nên sốc vì thiết lập nhân vật của mình lại là một thằng em kế độc ác vừa đĩ vừa xấu xa nữa.
Người anh em nhân vật chính ngồi đối diện tôi mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng, cả khuôn mặt viết rành rành bốn chữ "Bách Liên vô hại".
Anh ta nhìn tôi một cái, nói:
"Xin chào."
Tôi cảm thấy mình chẳng ổn chút nào, vì thế không thèm để ý, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Bố tôi còn gắp thức ăn cho Bách Liên.
Lão già này từ năm tôi bảy tuổi đã chẳng gắp đồ ăn cho tôi nữa rồi, bây giờ tự dưng ân cần cái gì chứ!
Có lẽ thái độ bực bội của tôi quá rõ ràng, bố tôi do dự một chút rồi cũng gắp cho tôi một đũa thức ăn.
2.
May mà trước khi ăn tôi còn nhìn kỹ một cái.
Nếu không, tôi cũng chẳng biết lão già ấy gắp cho mình toàn gừng với hành.
3.
Bố còn bảo tôi thành tích của Bách Liên cực kỳ tốt, sau khi chuyển trường sẽ học lớp ngay bên cạnh tôi, có vấn đề gì trong học tập thì cứ sang hỏi anh ta.
Tôi tức tối sập cửa phòng ngủ cái rầm.
Một lát sau, tôi nghe ba người họ ở phòng khách trò chuyện vui vẻ hòa thuận.
Tôi hít sâu một hơi, hé cửa ra một khe nhỏ:
"Bố, tiền sinh hoạt tháng này bố còn chưa đưa con!"
May mà trong lòng bố vẫn còn đứa con này. Ông lấy ví từ túi quần ra, tôi vừa định nhận hai nghìn tệ ông dúi tới thì nghe mẹ kế nói:
"Vẫn còn là học sinh cấp ba mà, sao lại cần nhiều tiền thế?"
Có lẽ sợ tôi chưa đủ ghét mình, bà ta còn bồi thêm một câu:
"Bách Liên có bao giờ hỏi xin tiền tôi đâu, nó tự đi dạy kèm cho trẻ con đấy."
Bách Liên nói:
"Mẹ, đừng nói nữa."
Tôi cho rằng họ hợp sức chọc tức mình, lấy được tiền liền sập cửa thêm lần nữa.
4.
Ngày hôm sau, tôi biết được một chuyện còn khiến người ta bực mình hơn.
Bố mua cho Bách Liên chiếc xe đạp kiểu dáng ngầu lòi mà tôi đã thèm từ lâu.
Tôi cắn bánh quẩy, trừng mắt nhìn bố:
"Dựa vào đâu mà mua cho anh ta? Con cũng muốn!"
Bố nói:
"Chẳng phải bố vừa nạp tiền vào thẻ xe buýt cho con sao?"
Tôi:
"……"
5.
Khi kẻ bạn ghét tình cờ lại là con trai của mẹ kế, bạn sẽ không thể dùng mấy câu kiểu "Đệt mẹ mày" để chửi anh ta nữa.
Một là chính mình không mở miệng nổi, hai là những lúc khác bố đối xử với tôi cũng xem như khá tốt, tôi không thể làm loại chuyện khiến đầu ông mọc sừng như thế được.
Lúc đứng cạnh trạm xe buýt dưới lầu chờ xe, tôi trông thấy Bách Liên đạp chiếc xe vốn nên thuộc về mình chạy ngang qua trước mặt.
Anh ta mỉm cười với tôi.
Tôi giơ ngón giữa với anh ta.
Đệt cụ nhà anh.
6.
Năm lớp Mười một chia lại lớp, nhờ thực lực của chính mình, tôi được xếp vào lớp có thành tích tổng hợp tệ nhất.
Đầu năm học, ai nấy vẫn còn ham chơi, trong giờ cứ ríu ra ríu rít nói chuyện không ngừng.
Giáo viên Ngữ văn của chúng tôi là một cô gái trẻ vừa hết kỳ thực tập, nói năng nhỏ nhẹ, rõ ràng không trấn áp nổi một bầy ve sầu mùa hạ ở bên dưới.
Vốn chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng bọn họ ồn quá, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng nghỉ ngơi trong giờ học của tôi.
Thế là trong cơn giận dữ, tôi đập bàn đứng phắt dậy, quát bọn họ:
"Suốt ngày líu ra líu ríu, líu ra líu ríu, trong cổ họng lắp động cơ vĩnh cửu hay gì? Tôi thấy vùng ngôn ngữ trong não mấy người chỉ phát triển mỗi phần nói nhảm thôi nhỉ? Đứa nào còn nói nữa, ông đây đạp thẳng vào đầu đứa đó! Cút con mẹ nó đi!"
Cả lớp lập tức im phăng phắc.
Tất cả đều nhìn chằm chằm vào tôi.
Tay cầm phấn của cô giáo trên bục cũng run lên.
Tôi nói:
"Cô có thể nói. Cô tiếp tục giảng bài đi ạ."
7.
Tôi cứ tưởng giáo viên chủ nhiệm lại mời bố tới "Uống trà", nhưng không, thầy chỉ mời một mình tôi lên văn phòng uống trà thôi.
Thầy còn hỏi tôi có muốn làm lớp trưởng không.
Ban đầu tôi định từ chối, nhưng nghĩ kỹ lại thấy chuyện này trăm lợi không một hại, bèn nhận lời.
Từ nay về sau có thể đường đường chính chính không nộp bài tập rồi!
8.
Biết tôi làm lớp trưởng, bố vui lắm, lại dúi cho tôi năm trăm tệ. Tôi cũng vui lắm.
Trong bữa cơm, Bách Liên cứ liếc tôi mãi, chẳng biết có ý gì.
Đến khi tôi ôm quần áo chạm mặt anh ta trước cửa phòng tắm, anh ta mới lên tiếng:
"Người trong lớp tôi đều biết cậu rồi."
Tôi nói:
"Hồi cấp hai, cả trường đều biết tôi cơ."
Bách Liên cong mắt cười:
"Mọi người còn đặt biệt danh cho cậu, gọi là Lý Cút Xéo."
Tôi:
"…… Hả?"