Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 12
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
55.
Thứ Tư tôi lại tới nhà Từ Dập.
Bố mẹ cậu ấy cũng không thường xuyên về nhà, nhưng trong nhà rất sạch sẽ, cách vài ngày lại mời người giúp việc tới dọn dẹp. Giường cậu ấy mềm hơn giường nhà tôi, cho nên vừa tới nơi là tôi đã muốn nằm bò lên đó.
Tôi mang theo hai con thú nhồi bông ở nhà tặng cậu ấy.
Hạng nhất Từ bày chúng ở đầu giường:
"Lý Vọng, cậu đã ôn thi tháng chưa?"
Tôi ngồi dậy:
"Thái độ học tập của tôi thế nào mà cậu còn không biết sao?"
Học mà thường xuyên ôn lại, nhưng ngay từ đầu tôi còn chẳng học, làm sao có thể bắt đầu ôn chứ.
Cậu ấy mở cặp tôi ra:
"Nhưng ngày nào cậu cũng mang đề với bài tập trong cặp."
Tôi nói:
"Thỉnh thoảng ăn đùi gà cần có thứ để kê xương."
Tôi cảm thấy phần lớn Từ Dập không thể hiểu tâm lý của một người quanh năm lang thang ở cuối bảng xếp hạng toàn khối như mình. Dù đôi khi tôi rảnh đến phát đau trứng, nhưng bất kể không có chuyện gì làm đến đâu, tôi cũng tuyệt đối không cầm sách giáo khoa lên đọc.
"Tôi dạy thêm cho cậu."
Ngồi bên cạnh tôi một lúc, cậu ấy đột nhiên nói.
Tôi nói:
"Bạn học hạng nhất Từ, buổi tối tôi bị ép học thuộc *Thục đạo nan* đã đủ đau khổ rồi, cậu không cần tốt bụng đến vậy đâu."
Từ Dập nói:
"Còn hai tuần để ôn tập. Cuối tuần cậu tới quán cà phê với tôi, tôi vạch trọng tâm cho cậu."
Cậu ấy cúi đầu, tôi bèn thừa cơ hôn cậu ấy.
Từ Dập cười, nhìn tôi hỏi:
"Sao cứ hôn tôi mãi vậy?"
Tôi hỏi:
"Cậu không thích à?"
Từ Dập nói:
"Không ghét."
56.
Bách Liên cũng soạn cho tôi một xấp tài liệu ôn Ngữ văn, còn mua bài luyện Toán cho tôi.
Sau đó tôi có hai phần trọng tâm.
Đáng ghét, tại sao lại thành ra thế này? Rõ ràng đào góc tường của Bách Liên phải là một chuyện đáng mừng, vì sao tôi lại cảm thấy đau khổ đến vậy?
Tôi bị ép bắt đầu làm lượng bài tập gấp đôi, đến game cũng không được chơi.
Nếu tôi chép đáp án, hôm đó Bách Liên sẽ chỉ nấu món nấm xào. Thứ tôi ghét nhất chính là nấm xào.
Anh ta quen tôi chưa được bao lâu đã nắm rõ sở thích và ghét bỏ của tôi như lòng bàn tay. Tôi cảm thấy trong chuyện này, công lao của bố nhất định không hề nhỏ.
57.
Trong tiết học thứ Năm, cô giáo Ngữ văn nói năng nhỏ nhẹ kia hỏi cả lớp có ai thuộc bài *Thục đạo nan* không. Chẳng ai lên tiếng. Hiếm khi tôi còn tỉnh táo trong giờ cô, bèn đứng dậy giúp cô hóa giải tình cảnh khó xử.
Cô còn kêu gọi mọi người học tập theo tôi.
Ở bên dưới, tôi phụ họa:
"Đúng, mọi người phải học tập theo em."
Tan học, cô đặc biệt gọi tôi lên văn phòng, nói bài văn hôm qua của tôi ngắn gọn, dứt khoát mà rất cảm động, đọc xong cô bị xúc động sâu sắc.
Sau đó cô lại hỏi tiếp:
"Em viết được bài văn này bằng cách nào vậy?"
Tôi nói:
"Đọc tuyển tập văn mẫu tiểu học ạ."
58.
Lúc chờ Từ Dập trong quán cà phê, tôi lại đụng phải tên mặt trắng Băng Tay Đỏ.
Cậu ta đeo cặp, phần lớn cũng tới đây ôn bài.
Từ lần chia tay trong nhà vệ sinh trước, dường như đã một thời gian không gặp cậu ta ở chỗ đi vệ sinh rồi.
Trông thấy tôi, vẻ mặt Băng Tay Đỏ hơi ngạc nhiên. Một lúc sau mới hỏi:
"Ngồi cùng nhau không?"
Tôi nói:
"Tôi hẹn người khác rồi."
Chẳng bao lâu sau, Từ Dập tới.
Hai người họ dường như đã quen nhau từ trước. Lúc Từ Dập bước vào còn rất tự nhiên chào Băng Tay Đỏ.
Tôi hạ giọng hỏi Từ Dập:
"Cậu quen cậu ta à?"
Từ Dập nói:
"Cậu ấy đứng thứ hai toàn khối, chúng tôi quen nhau lúc thi học sinh giỏi."
Thế là chuyện biến thành buổi thảo luận học thuật của ba người.
Nhưng nói thật, chỉ có hai người họ thảo luận câu Toán lớn cuối cùng, còn tôi đang vẽ logo Starbucks vào chỗ ghi đáp án trên đề thi.
Đợi họ thảo luận nửa tiếng, mắt tôi tối sầm, lại trở về cõi mộng.
Đau khổ quá đi mất. Lần sau tôi tuyệt đối không hẹn học cùng học sinh giỏi nữa, đúng là tra tấn.