Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 11
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
50.
Tôi và Từ Dập thiết lập một tình bạn bí mật. Cậu ấy cũng đồng ý giấu Bách Liên giúp tôi, sẽ không kể chuyện tôi lén tới tìm cậu ấy.
Hạng nhất Từ nói với tôi:
"Tôi muốn ôm cậu một lát."
Sau khi tôi bò dậy, cậu ấy liền xích tới, cẩn thận ôm eo tôi, gác đầu lên vai tôi.
Tôi nói:
"Cậu đừng sờ quần tôi."
Hạng nhất Từ nói:
"Vậy có thể thò tay vào trong áo cậu không?"
Nói xong, cậu ấy im lặng một lúc như chính mình cũng thấy xấu hổ với câu nói đó, rồi lại hỏi khẽ một lần nữa:
"Được không?"
Tôi nghĩ miễn là không đụng vào quần tôi thì hình như cũng không phải là không thể chấp nhận, nên đã đồng ý cho cậu ấy thò tay vào trong áo trên của tôi.
Tay cậu ấy luồn vào từ dưới áo hoodie của tôi, đầu ngón tay hơi lạnh vuốt ve dọc sống lưng tôi. Từ Dập cử động rất chậm; khi ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt tôi, cậu ấy nhẹ nhàng hôn hai cái lên mí mắt tôi rồi nói:
"Lý Vọng, cậu thật sự thích tôi sao?"
Tôi không trả lời cậu ấy, mà hỏi ngược lại:
"Vậy cậu thích tôi không?"
Từ Dập cũng không trả lời tôi. Cậu ấy vén áo trên của tôi lên, cúi xuống hôn hai điểm trên ngực tôi.
Khi cậu ấy thè lưỡi liếm tôi, tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nên không kìm được đã đẩy mặt cậu ấy ra.
Tôi nói:
"Tôi phải về nhà rồi."
Từ Dập không ngăn cản. Cậu ấy chỉ dùng ngón tay miết môi dưới của tôi, sau đó để tôi rời đi.
51.
Lần nào về muộn cũng bị Bách Liên giáo huấn. Chẳng biết quản tôi có mang lại cho anh ta cảm giác thành tựu gì không, ngay cả khi mẹ còn sống cũng chưa từng quản tôi như thế.
Trước khi tôi kịp lẻn vào phòng ngủ, Bách Liên đã đi trước một bước, chặn ngay cửa phòng.
Anh ta hỏi:
"Cậu yêu đương rồi à?"
Tôi nói:
"Không."
Bách Liên lại nói:
"Tần suất cậu tới công trường khuân gạch cũng dày quá rồi đấy."
Tôi nói:
"Tôi đã qua mười sáu tuổi rồi, ngủ lại bên ngoài cũng bình thường mà? Anh đâu phải mẹ tôi, tại sao ngày nào cũng quản tôi?"
"Tôi đã hứa với bố cậu sẽ chăm sóc cậu."
Bách Liên nói,
"Đừng ra ngoài lêu lổng với đám bạn xấu. Từ nay mỗi ngày tôi đều phải kiểm tra bài tập của cậu. Không làm xong thì hôm sau cậu rửa bát."
Tôi biến sắc, thầm nghĩ nếu ngày nào cũng phải làm bài tập thì với tôi đó sẽ là thứ cực hình nhân gian đến nhường nào!
Nhưng tôi cũng không muốn rửa bát.
Tôi nói:
"Ông đây không thèm nghe anh."
Bách Liên hỏi:
"Cậu có biết vì sao một số bạn học không cao nổi không?"
Tôi suy nghĩ một lúc:
"Vì sao?"
Bách Liên nói:
"Bởi vì chúng không làm bài tập, cũng không kính trọng anh trai, ngày nào cũng bị anh trai đè ra đánh, ảnh hưởng đến phát triển chiều cao."
52.
"Cậu thế mà còn làm tiếng Anh."
Bách Liên cầm cây cán bột, vừa lật bài của tôi vừa nói,
"Sao trong bài đọc chẳng có dấu ghi chú nào vậy?"
Tôi nói:
"Bởi vì tôi thông minh."
Bách Liên nói:
"Được, vậy cậu nói xem bài đọc thứ ba viết về nội dung gì?"
Tôi im lặng rồi nói:
"Tôi phải bắt đầu làm bài luyện Toán tuần này, anh đừng ở đây làm phiền tôi."
Bách Liên nói:
"Vậy bài văn tuần trước nói thứ Ba phải nộp, cậu viết chưa?"
Tôi liếc mắt nhìn anh ta lôi từ trong cặp mình ra tờ giấy viết văn đã bị vò thành một cục.
Đề bài yêu cầu viết về người anh hùng trong lòng mình. Lúc ấy buồn chán, tôi viết nháp mấy dòng, miêu tả tỉ mỉ những hành vi đanh đá của mẹ.
Nhưng viết được một lúc, tôi vẫn cảm thấy thôi bỏ đi.
53.
Nửa đêm tôi dậy uống nước, trông thấy ánh trăng rắc vào từ ngoài cửa sổ, bèn vòng tay ra sau gãi lưng. Suy nghĩ một lúc, tôi về phòng lấy chiếc đèn bàn nhỏ và tờ giấy viết văn ra.
Tôi lật tuyển tập văn mẫu tiểu học, thử miêu tả ngoại hình của mẹ:
"Mắt bà rất to, miệng cũng rất rộng, dáng vẻ lúc ngáp giống như một con ếch xanh khổng lồ."
54.
Hồi mẫu giáo, có một hôm trời mưa, tôi đang yên đang lành đi trên đường thì bỗng có đứa trẻ đẩy tôi ngã vào vũng nước, còn giẫm hỏng ô của tôi. Chiếc áo khoác mới hiếm khi bố mua cho, cứ thế dính đầy nước bẩn.
Hôm ấy vừa khéo mẹ rảnh nên tới đón tôi.
Sau đó bà đánh nhau một trận dữ dội với mẹ đứa trẻ kia, cào rơi luôn cả lông mi giả của người ta.
Bất kể đối phương là ai, bà đều dám mắng, hơn nữa lời tục tĩu thốt ra chẳng câu nào trùng câu nào.
Khi đó bà quả thật là một người phụ nữ rất liều lĩnh. Bà từng bắt trộm, đánh cướp, còn ném trứng thối lên người lãnh đạo cũ của bố.
Cho tới tận khi tôi học tiểu học, vẫn có người bên ngoài nói mẹ tôi là một người đàn bà đanh đá.
Trước năm lớp Ba, tôi vẫn luôn tưởng từ "Đanh đá" có nghĩa là "Anh hùng".