Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 13
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
59.
Tôi nằm bò ngủ suốt một tiếng mới bị Từ Dập gọi dậy.
Cậu ấy bóp gáy tôi:
"Làm mấy câu này đi rồi chúng ta đi ăn."
Tôi ngái ngủ mở đề ra, không nhịn được lại ngáp một cái.
Chỉ có dòng điền tên này là tôi có thể điền chính xác không sai……
"Chiều nay hai cậu có muốn đi xem phim không?"
Lâm Túc Chương hỏi,
"Gần đây mới ra một bộ, đánh giá khá cao."
Từ Dập lặng lẽ bóp cánh tay tôi dưới gầm bàn.
Tôi nói:
"Được."
Tôi đã mất hứng nghe Từ Dập giảng bài. Cho dù cậu ấy đẹp trai cũng không thể thay đổi bản chất nhàm chán của bài Toán.
60.
Có lẽ vì bộ phim này đã chiếu qua mấy đợt, lúc chúng tôi tới, trong rạp không có nhiều người.
Mua ba ghế liền nhau ở hàng áp chót, tôi ôm bỏng ngô ngồi giữa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem được hơn nửa phim, lúc hai nhân vật chính hôn nhau dưới đống phế tích, Từ Dập bỗng ghé sát tai tôi hỏi:
"Bây giờ có muốn hôn tôi không?"
Tên mặt trắng ở phía bên kia cũng đột nhiên thò tay sang bốc một nắm bỏng ngô trong thùng tôi ôm, khiến tôi giật bắn mình, tưởng cậu ta cũng nghe thấy lời Từ Dập.
Lâm Túc Chương nghiêng đầu nói với tôi và Từ Dập:
"Trước đó hình như có cài một chi tiết báo trước, sự việc chắc không đơn giản thế đâu."
Tôi ứng phó qua loa một tiếng với cậu ấy, toàn thân cứng đờ lại. Vì tay của Hạng nhất Từ đã kéo khóa quần jean của tôi ra, ngón cái ấn nhẹ không nặng không nhẹ lên cái vật mềm nhũn kia.
Từ Dập vừa làm loạn trên quần lót của tôi, vừa nói với giọng điệu bình thản:
"Tôi cũng thấy, nữ chính có thể sẽ phản bội."
Tôi ôm thùng bắp rang, cũng chẳng biết phải ngăn cậu ấy tiếp tục sờ mó thế nào, chỉ biết kẹp chặt hai chân lại.
Tôi nghe thấy Từ Dập cười khẽ một tiếng.
Càng ngượng ngùng hơn là, tôi quả thật bị cậu ấy sờ đến mức cứng lên. Sau khi phát hiện tôi có phản ứng, cậu ấy liền rút tay lại, rồi còn kéo khóa quần giúp tôi lại.
61.
Tôi rời rạp sớm, đi vào nhà vệ sinh.
62.
Từ Dập cũng theo ra ngoài. Cậu ấy gõ cửa rồi nói:
"Tôi vào giúp cậu."
Tôi ngồi trên bồn cầu, nghiến răng:
"Hạng nhất ăn chơi."
"Cậu tự làm thì chậm lắm."
Từ Dập đáp,
"Lát nữa biết đâu có người vào."
Tôi mở cửa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai đang tỏ vẻ nghiêm túc của cậu ấy:
"Vậy để cậu làm thì nhanh hơn à?"
Chẳng hiểu cậu ấy học những thứ này từ đâu. Tôi vốn nghĩ đầu óc người như cậu ấy chỉ toàn chuyện học hành thôi.
Cậu ấy đứng sau lưng tôi, nâng lấy phần dưới của tôi vốn đã cương cứng hơn vì bị khí lạnh kích thích. Ngón trỏ có lớp chai mỏng khẽ xoay tròn trên hai viên bi. Kỹ thuật của Từ Dập quả thật tốt hơn tôi nhiều. Một ít chất trắng còn vương lại trên lòng bàn tay cậu ấy, hai chân tôi cũng mềm nhũn đi.
"Cậu liếm sạch đi."
Từ Dập bôi vệt trắng đục lên môi tôi. Tôi vừa định mắng thì ngón tay cậu ấy đã thọc vào miệng, quấn lấy lưỡi tôi.
Tôi nếm phải vị tanh nhạt pha với vị ngọt của bắp rang, bị cậu ấy khuấy đến mức nước mắt cứ ứa ra.
Phần háng cậu ấy cứng ngắc áp vào mông tôi, nhưng cũng không làm gì quá đáng hơn. Sau khi tôi miễn cưỡng liếm sạch bàn tay ấy, cậu ấy mới để tôi kéo quần lên.
"Lý Vọng," Từ Dập ôm tôi, hôn nhẹ khóe miệng rồi thì thầm,
"Lần sau cậu lại lộ vẻ mặt như thế này… Tôi sẽ không kìm được đâu."
63.
Mở cửa ra, tôi phát hiện tên mặt trắng đứng bên ngoài.
Tôi và tên mặt trắng nhìn nhau. Có lẽ không biết mình nên bày ra vẻ mặt gì, cậu ta chỉ có thể dùng ánh mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm tôi.
Từ Dập đứng sau lưng tôi, vẻ mặt tự nhiên mỉm cười với Lâm Túc Chương, khoác vai tôi nói:
"Vậy chúng tôi về xem phim tiếp trước."
Lâm Túc Chương hỏi:
"Nhà vệ sinh này là phòng đôi à?"
Từ Dập nói:
"Thỉnh thoảng là thế."