Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 40

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

174.

Tắm xong, tôi đi chân trần ra ngoài, giẫm giẫm lên tấm thảm hình con vịt. Tôi trông thấy Từ Dập vẫn ngồi trên sofa nhà tôi, đang chăm chú xem bản tin đêm khuya trên ti vi.

Bách Liên không ở phòng khách. Đợi tôi giẫm khô chân, mới thoáng trông thấy anh ta đi ra từ phòng mình.

"Bây giờ có thể nói tiếp rồi chứ?"

Bách Liên thay một cặp kính khác, lại bày ra vẻ lạnh nhạt trước đó.

Ánh mắt anh ta rơi trên người tôi nhẹ như bông tuyết, nhưng cũng giống tia lửa bắn lên, để lại chút bỏng rát trên mặt.

Từ Dập cầm điều khiển tắt ti vi.

Nhất thời căn phòng không có bất kỳ âm thanh nào. Tôi đến thở mạnh cũng không dám, trong lòng cân nhắc có nên trở lại tắm thêm lần nữa hay không.

Từ Dập nghiêng đầu cười với Bách Liên:

"Vậy nói chuyện đi."

175.

Anh ta quả thật không muốn mời Từ Dập lên, nhưng có lẽ hai người họ giao tiếp bằng ánh mắt rồi kết luận chuyện này đứng dưới lầu nói không xong, cho nên cuối cùng chúng tôi vẫn cùng lên nhà.

Ở trường, quan hệ hai người trông khá tốt, nhưng sau khi lên lầu lại giống như cùng bấm nút tắt tiếng, chẳng ai mở miệng.

Mãi tới lúc tôi tắm xong, Bách Liên mới nói câu kia.

Tôi gãi mái tóc xoăn vẫn còn ướt, nhai cục kẹo bông lớn Bách Liên vừa nhét vào miệng, chẳng biết mình có nên xen vào cắt ngang cuộc trao đổi của họ không.

Bách Liên hỏi:

"Hai người quen nhau từ lúc nào?"

Từ Dập nhìn tôi một cái, mí mắt rất nhanh chớp lên:

"Sớm hơn cậu nghĩ, hoặc nói… Ít nhất sớm hơn cậu."

"Là đơn phương quen biết nhỉ?"

Bách Liên cười một tiếng,

"Vậy câu tiếp theo: Cậu và Lý Vọng có quan hệ gì?"

Tôi thấy sắc mặt anh ta khá tệ, lại không trông cậy được vào Từ Dập, bèn thử tự giải thích:

"Tôi không yêu sớm."

Từ Dập nói:

"Đúng là không yêu sớm. Bây giờ cậu ấy đang theo đuổi tôi."

176.

Nếu lời tục tĩu đều tự động bị chủ nghĩa xã hội tắt tiếng, bây giờ trong lòng tôi chỉ toàn tiếng bíp bíp.

Từ Dập muốn để Bách Liên giết cậu ấy à! Tôi đã thấy anh ta siết nắm đấm rồi!

Tôi ngồi xếp bằng tựa lan can giường, trợn mắt há mồm nghe hết câu Từ Dập nói, lại nghe Bách Liên hỏi mình:

"Cậu đang theo đuổi cậu ta?"

Tôi nói:

"Xem… Xem như vậy."

Từ Dập nói:

"Tôi biết hai người là anh em, nhưng cho dù cậu là anh trai, cũng không nên can thiệp quá mức vào tình cảm của cậu ấy."

Giọng cậu ấy trầm và bình tĩnh, giống hệt đôi mắt, đều như đại dương sâu thẳm không nhìn thấy đáy.

Cậu ấy quay hẳn sang nhìn tôi:

"Cậu rất thích tôi, đúng không?"

Tôi không biết phải miêu tả cảm giác này thế nào, nhưng lần nào Từ Dập nhìn như vậy, tôi đều không thể từ chối cậu ấy.

Từ Dập dịu dàng nhìn tôi rồi nói tiếp:

"Tôi muốn làm gì, cậu cũng sẽ không từ chối. Bởi vì cậu thích tôi."

177.

Ngay lúc câu trả lời của tôi sắp bật khỏi cổ họng, Bách Liên ở phía đối diện đã đưa tay bịt miệng tôi.

Anh ta nheo mắt nhìn, nghiến răng nói:

"Lý Vọng, nghe cho kỹ! Cậu không từ chối cậu ta là bởi đầu óc cậu không tốt, không phải vì lý do khác!"

Tôi:

"……"

Nhưng tôi hoàn toàn không muốn bị người khác nghi ngờ chỉ số thông minh! Anh ta không thể tìm lý do khác giúp sao? Anh ta chỉ muốn nhân cơ hội nói đầu óc tôi không tốt thôi chứ gì!

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt