Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 39
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
168.
Bốn người chúng tôi còn chụp một tấm ảnh chung. Bạn học Lâm phụ trách giơ điện thoại, tôi đứng thứ hai, Bách Liên thứ ba. Từ Dập là người trông cao nhất nên đứng phía sau, giống một cái thân cây làm phông nền.
Trên đường về, tôi xem đi xem lại bức ảnh mấy lần, cảm thấy khuôn mặt Từ Dập nhìn thế nào cũng thú vị, không nhịn được nghiêng đầu nói:
"Hạng nhất Từ, vẻ mặt selfie của cậu cũng giống như đang tuyên thệ dưới cờ vậy."
Từ Dập nói:
"Vừa rồi tôi chưa nghĩ ra nên cười thế nào."
Trời má, cầu kỳ quá rồi.
Ngay cả cười cũng phải nghĩ trước mới có thể start à?
169.
Nhà Lâm Túc Chương ở hướng ngược lại với chúng tôi, hơn nữa còn hơi xa. Tài xế nhà cậu ta tới đưa chúng tôi về trạm xe buýt ngoài cổng khu nhà, sau đó quay đầu lái về hướng bên kia.
Hôm nay lại một lần nữa cảm thán, có tiền thật tốt.
Từ Dập nói có đồ để quên ở nhà tôi, muốn lên xem cùng tôi và Bách Liên.
Anh ta nhướng mày nhìn cậu ấy:
"Thật ra mai đi học tôi mang cho cậu cũng vậy mà?"
Từ Dập nói:
"Tôi có lời muốn nói."
Chân mày Bách Liên lại cau lại bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.
Nhất thời hai người chẳng ai lên tiếng, chỉ đứng nguyên chỗ như hai pho tượng thi xem ai trừng mắt lâu hơn. Tôi thầm nghĩ còn đứng đây nữa sẽ bị gió lạnh tháng Mười hai thổi thành đồ ngốc mất, bèn mở miệng:
"Hay vẫn lên nhà nói chuyện đi? Tôi muốn tắm trước."
Từ Dập nói:
"Được."
Bách Liên nói:
"Không được."
Tôi hỏi:
"Nửa đêm nửa hôm mở cuộc tranh biện mâu thuẫn à?"
Bách Liên trừng tôi một cái, lại quay đầu nói với Từ Dập:
"Trước đây có vài chuyện tôi rất tò mò. Vừa khéo hôm nay có cơ hội, tôi hỏi thẳng luôn……"
Sắc mặt Từ Dập không hề thay đổi.
Tôi nghe Bách Liên hỏi:
"Chiếc quần lót trước đây Lý Vọng mặc về có phải cậu đưa không?"
Từ Dập nói:
"Đúng."
170.
……
171.
Tôi tin rằng bất kể là ai đứng ở góc độ của tôi, nghe thấy hai câu này cũng sẽ không tự chủ được mà thốt lên:
Đệt.
172.
Tôi thử cứu vãn:
"Chuyện này có nguyên nhân……"
Từ Dập nhìn tôi một cái, không hùa theo.
Bách Liên hỏi:
"Nguyên nhân gì?"
Tôi nói:
"Lúc làm bài tập ở nhà cậu ấy, tôi làm đổ cà phê lên quần."
Bách Liên hít một hơi.
Nhìn sắc mặt, phần lớn là không tin lời tôi.
Anh ta cười lạnh, hỏi:
"Tại sao cậu lại tới nhà cậu ta làm bài tập?"
Tôi nói:
"Để học tập theo người đứng nhất toàn khối, nâng cao thành tích."
Từ Dập vẫn không nói. Đôi mắt đen ấy cứ nhìn thẳng tôi, chẳng biết đang nghĩ gì.
Bách Liên nói:
"Được. Vậy cậu giải thích thêm cho tôi, tại sao sau khi cà phê đổ, cậu chỉ phải thay quần lót mà không cần thay quần đồng phục bên ngoài?"
Tôi chấn động… Tại sao loại chuyện không quan trọng này anh ta cũng nhớ rõ đến vậy!
Quần đồng phục chẳng phải trông đều na ná nhau sao! Phân biệt bằng cách nào? Ai mà chẳng có hai ống quần, một cái khóa kéo?
Tôi vắt hết óc, thử nhỏ giọng giải thích:
"Bởi… Bởi độ thấm của quần đồng phục tôi tốt?"
173.
Cả hai người đều cười.
Nhìn là biết Bách Liên vừa nghẹn lửa vừa cười. Anh ta làm ra vẻ rất muốn lấy thắt lưng quất tôi……
Từ Dập càng quá đáng. Chuyện rõ ràng do cậu ấy làm, vậy mà không chịu lên tiếng giải thích, còn bắt một mình tôi liều mạng bịa chuyện.
Sau khi phát hiện tôi đang nhìn, cậu ấy mới thu bớt nụ cười trên mặt.
Tôi đau đớn nói:
"Bạn học Từ, cậu không cảm thấy bây giờ mình hoàn toàn không thích hợp để cười sao?"
Từ Dập nói:
"Xin lỗi, vừa rồi chưa nghĩ ra cách không cười."