Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 52

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

230.

Bố mẹ Từ Dập nói đột xuất có công việc phải xử lý, buộc phải ở lại công ty hoàn thành nhiệm vụ cuối năm. Trên người tôi dính dớp, trong quần bò vẫn đầy những thứ kia. May mà trên đường về nhà Từ Dập không gặp ai, nếu không thật sự rất mất mặt.

Áo khoác rộng của cậu ấy phủ trên người tôi. Tôi nắm chặt tay đi theo phía sau, luôn lo có người quen tới bắt chuyện.

Từ Dập bảo tôi không cần căng thẳng.

Tôi thầm nghĩ, người bị làm cho cả người đầy thứ này có phải cậu đâu, đương nhiên cậu không căng thẳng rồi. Hơn nữa cậu ấy cũng quá đáng thật, tôi đã cởi thành như vậy mà cậu ấy chỉ kéo mỗi khóa quần.

Ban nãy tôi không để ý, bây giờ mới phát hiện chuyện này rất không công bằng.

Tôi lẩm bẩm:

"Nếu tôi về rồi bị cảm thì phải bắt đền cậu."

Hạng nhất Từ nghiêng người ôm tôi. Cậu ấy nói được, rồi bàn tay không đứng đắn lại trượt xuống sờ mông tôi.

Ngay trên đầu còn có một ngọn đèn đường sáng bóng kia kìa!

Tôi nói:

"Hạng nhất Từ, đừng giở trò lưu manh dưới đèn đường!"

Từ Dập thế mà nhấc bổng tôi lên. Cậu ấy ngẩng đầu nhìn, trong mắt phản chiếu đèn đường, trên mặt là nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Cậu ấy hỏi:

"Bây giờ cậu là của tôi rồi sao?"

Không đợi tôi trả lời, cậu ấy ghé lại hôn rồi tự nhủ:

"Ít nhất bây giờ là của tôi."

Tôi lười đi bộ, cứ treo trên người cậu ấy, ghé bên tai nói:

"Chúng ta thương lượng một chuyện."

Từ Dập hỏi:

"Chuyện gì?"

Tôi nói:

"Cậu đừng gọi tôi là Vọng Vọng nữa được không? Nghe giống gọi chó."

231.

Dù Từ Dập đồng ý, trên mặt lại lộ vẻ thất vọng khó hiểu.

Cậu ấy thật sự cảm thấy gọi tôi như vậy hay sao?

232.

Trong phòng tắm, lúc hai đứa thẳng thắn đối diện nhau, tôi không nhịn được đưa tay chạm thân trên để trần của Từ Dập. Cơ bụng không quá rõ, nhưng nhìn kỹ vẫn có. Cơ bắp đều rất cân đối, cảm giác bình thường cậu ấy cũng kiên trì vận động.

Cậu ấy mở vòi hoa sen xả nước cho tôi.

Tôi trầm ngâm hỏi:

"Cậu từng tiêm hormone tăng trưởng gì chưa?"

Bố tôi cũng không tính là thấp, nhưng tôi cao đến mức trung bình rồi không cao nữa. Còn chưa tốt nghiệp cấp ba mà đã ngừng phát triển sao?

Từ Dập nói:

"Uống viên canxi và sữa."

Nói xong, cậu ấy lại sờ đến chỗ ướt nhẹp kia, giúp tôi dẫn hết chất trắng đục ra, nhưng không lập tức rút ngón tay. Hơi nước ấm hơn nhiệt độ da một chút lan đầy phòng tắm. Con quái vật dưới khu rừng đen của cậu ấy lại đâm vào giữa hai chân tôi. Tôi lấy lòng bàn tay chặn trán cậu ấy:

"Người anh em, chẳng biết lúc nào bố mẹ cậu sẽ về đâu!"

Hơn nữa chân tôi còn mềm nhũn, sao cậu ấy lại muốn tiếp nữa rồi! Tinh lực cũng quá dồi dào đấy!

"Lần này tôi sẽ không xuất vào trong."

Cậu ấy cọ mũi lên má tôi.

"Lý Vọng, lên giường tôi làm thêm một lần nhé."

Tôi phát hiện Hạng nhất Từ cứ chộp lấy mọi cơ hội có thể làm nũng để tỏ ra yếu thế với tôi. Cậu ấy biết thừa tôi chịu chiêu này.

Nhà Từ Dập bật điều hòa sưởi ấm. Tôi thay chiếc quần lửng dài đến đầu gối của cậu ấy, nhăn mặt nhìn cậu ấy lục từ ngăn kéo ra hai loại bao cao su có mùi vị khác nhau.

Tôi hỏi:

"Rốt cuộc cậu mua thứ này từ bao giờ?"

Từ Dập không trả lời, nhất quyết bắt tôi chọn ngẫu nhiên một trong hai bàn tay trái hoặc phải của cậu ấy.

Tôi hít một hơi, quỳ trên giường để cậu ấy làm thêm một hiệp bằng loại gân nổi vị dâu, rồi thật sự không muốn ở lại mừng sinh nhật cậu ấy nữa.

Tôi ôm chiếc gối ôm trước đó đã tặng cậu ấy, nép bên lan can giường, thở dốc mấy hơi mới ép được cảm giác tê dại toàn thân ban nãy xuống. Cảm giác điểm nhạy cảm bị nghiền liên tục tệ hại vô cùng. Phía trước của tôi cũng bị cơn hưng phấn ấy kích thích đến dựng lên, nhất thời không tiện mặc lại quần.

May mà Từ Dập không làm tôi nữa. Cậu ấy chỉ bò tới cạnh tôi, im lặng hôn lên vai và đầu gối tôi.

Tôi quay đầu nhìn đồng hồ báo thức trên bàn, lúc ấy đầu óc mới sáng ra, nhớ mình còn phải gọi điện cho Bách Liên.

Đến lúc này tôi mới phát hiện điện thoại của mình biến mất rồi.

"Tôi đã nhắn cho anh cậu."

Từ Dập nói,

"Điện thoại của cậu đang ở chỗ tôi, ngày mai mới trả."

233.

Vì tôi không chịu tiếp tục nữa, rạng sáng hai đứa khoác chăn xem chương trình ti vi trong phòng khách.

Tôi uống một ngụm sữa cậu ấy hâm nóng, nghe bên ngoài lại vang tiếng pháo hoa, nhưng từ cửa sổ không nhìn thấy ánh sáng.

Tôi nói:

"Ở đây không thấy pháo hoa."

"Bởi nhìn từ đây có mấy tòa nhà rất cao. Pháo hoa được bắn ở bãi đất trống phía bên kia nên không thấy."

Từ Dập nói,

"Buổi sáng mặt trời cũng mọc từ hướng ấy. Dù nhìn thấy ánh nắng nhưng không thấy mặt trời."

Cậu ấy tựa sofa, mắt không nhìn tôi:

"Nhưng cho dù có vật cản cũng không sao nữa."

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt