Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 50
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
221.
Bố cũng gửi cho tôi một tin nhắn.
Tôi ôm gà rán đóng gói và một hộp Häagen-Dazs lớn, ngồi sau xe Bách Liên, nghĩ lại sắp hết một năm nữa, thời gian trôi nhanh thật.
Bách Liên ăn tối qua loa xong liền nói phải về nhà cũ lấy ít đồ giúp mẹ, khoảng hơn chín giờ mới về. Lúc thay giày ngoài cửa, anh ta chần chừ, quay đầu nhìn tôi:
"Lý Vọng, đôi khi tôi cũng không biết làm thế nào mới là tốt cho cậu."
"Tôi rất vui vì anh làm anh trai tôi."
Tôi xúc một thìa kem, dời mắt khỏi chương trình chào năm mới vừa bắt đầu sang anh ta,
"Vừa rồi là vấn đề của tôi, không phải vì anh."
Bách Liên nói:
"Họ tới sân bay lúc mười rưỡi, còn đi taxi một tiếng rưỡi nữa. Nếu buồn ngủ, cậu có thể về phòng ngủ trước."
Nói xong, anh ta khép cửa lại.
222.
Tắm xong, Từ Dập gọi thoại cho tôi.
Cậu ấy nói đang ở dưới lầu nhà tôi.
Tôi thay quần jeans, áo len màu lanh, xỏ giày thể thao trắng rồi xuống lầu. Đèn cầu thang sáng từng ngọn theo bước chân.
Trời đã khuya, thấp thoáng có thể trông thấy những chấm sao phía xa.
Vì đã qua chuyến xe cuối, cạnh biển trạm không còn ai chờ. Từ Dập mặc áo khoác rộng đứng cạnh trạm, trên đầu đội mũ len đen.
Trông thấy tôi, cậu ấy khẽ vẫy tay.
Khi cậu ấy cúi đầu, tôi không nhịn được đưa tay sờ cục bông trên đỉnh mũ:
"Mũ này đẹp đấy."
Từ Dập đội mũ lên đầu tôi:
"Tặng cậu."
Tôi nói:
"Tối nay bố tôi về, tôi phải ở nhà đợi họ đón năm mới."
Cậu ấy không đáp, lại cúi đầu lấy một chiếc khẩu trang đen trong túi áo, đeo cho tôi.
"Có thể nắm tay cậu chưa?"
Cậu ấy nói vậy nhưng không phải đang hỏi, bởi lúc mở miệng đã nhẹ nhàng kéo tay tôi.
"Dù lần trước tôi nói được," tôi theo cậu ấy dọc vỉa hè về phía công viên,
"Nhưng bất kể thế nào, lúc giao thừa tôi vẫn phải ở nhà."
Từ Dập nói:
"Phá lệ vì tôi một lần đi."
Cậu ấy thật sự không giống người biết làm nũng, nhưng giọng câu này mềm mại như đang ngậm kẹo.
Trên con phố thưa người, dưới đèn đường có những con côn trùng nhỏ bay quanh.
"Bạn học Lý Vọng," Từ Dập nói,
"Đêm nay có thể bỏ trốn cùng Từ Dập không?"
223.
Tôi nói:
"Đừng dùng giọng đó nói với tôi. Tôi thật sự phải từ chối, nếu không sau này sẽ bị bố hoặc anh trai đánh gãy chân."
Tôi suýt đồng ý rồi, nguy hiểm thật.
Từ Dập nói:
"Romeo trên sân khấu không phải tôi, vậy Romeo dưới sân khấu cũng không thể để tôi làm sao?"
Cậu ấy siết tay tôi hơn, giọng lại hạ thấp:
"Tôi muốn giấc mơ có ánh nắng, cậu cũng có thứ muốn chạy trốn… Vậy chúng ta cùng chạy đi, chỉ đêm nay thôi."
224.
Đêm giao thừa, có lẽ người khác đều quây quần ở nhà xem ti vi. Sau mấy đợt pháo hoa trong công viên, tất cả lại chìm vào tĩnh lặng.
Tôi và Từ Dập xì xèo đốt pháo hoa que trong đình bên hồ. Trên mặt nước nổi một lớp sương và ánh sáng. Tôi nửa quỳ trên ghế đá, nhìn Từ Dập dùng que pháo vẽ mặt trời giữa không trung.
Sau khi pháo cháy hết, cậu ấy hỏi:
"Lý Vọng, nghe chuyện của tôi không?"
225.
"Bố mẹ tôi cố ý chọn ngày dự sinh vào thời gian này."
Từ Dập nói,
"Họ đặt kỳ vọng lớn, cảm thấy chuyện gì tôi cũng phải đứng nhất. Hồi tiểu học có lần tôi sốt, thi không tốt, họ vì thế cãi nhau một trận……"
Tôi hỏi:
"Vì không phát hiện cậu bị bệnh à?"
Từ Dập nhìn mặt hồ, cười:
"Thật ra sau đó họ cũng không phát hiện tôi bị bệnh, còn đăng ký thêm mấy lớp phụ đạo. Tôi không có đồ chơi, cũng không được đọc truyện tranh. Họ áp đặt tất cả những thứ mình cho là đúng lên tôi, mong tôi trở thành người trên người."
"Bất kể gặp vấn đề gì, bố mẹ đều nghĩ tôi có thể tự giải quyết."
Từ Dập nói,
"Có một thời gian hồi tiểu học, tôi bị bạn học tẩy chay. Tiền quỹ lớp do họ giữ bị mất, họ liền nói tôi trộm."
226.
【Hồi ức của Từ Dập 】
Cậu ấy giải thích thế nào cũng chẳng ai nghe. Có lẽ những bạn học ấy chỉ muốn tìm một lý do chứng minh cậu ấy "Đáng bị cô lập", cho nên mọi lời giải thích đều vô dụng.
Người nói nhiều lên, ngay cả giáo viên cũng cảm thấy cậu ấy thật sự trộm tiền.
Khi cậu ấy ngồi sau biển trạm xe buýt khóc, đột nhiên có người tới hỏi tại sao.
Nghe xong nguyên nhân, cậu bé kia lại hỏi số lớp và số tiền bị mất.
Ngày hôm sau trở lại lớp, cậu ấy nghe nói tiền quỹ đã được người khác nhặt thấy rồi mang trả.
Từ Dập biết cậu bé ấy tên Lý Vọng. Sau đó, mỗi khi tan học, cậu ấy luôn có thể trông thấy Lý Vọng chờ xe buýt.
Không chịu kết bạn với người khác, độc lai độc vãng.
Cao nhanh hơn những bạn đồng trang lứa, nên trông càng khó đến gần.
Cổng trường chỉ cách trạm xe một con phố, nhưng cậu ấy không nói với Lý Vọng thêm một câu nào. Trong lòng cậu ấy nghĩ: Đúng vậy, mặt trời đâu dễ đến gần.