Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 5
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 4 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
23.
Tối qua tôi lại nằm mơ.
Trong mơ, đại khái tôi đã làm rõ được quan hệ giữa các nhân vật trong câu chuyện này. Tên mặt trắng kia xem như nam phụ phim Hàn, thầm yêu Bách Liên, bởi vậy mới luôn nhảy ra ngăn cản tôi.
Tôi đội hai quầng thâm mắt, tựa vào lan can hành lang ngẩn người, nhìn xe cộ và người đi đường qua lại bên ngoài trường.
Vốn định tố cáo với bố rằng Bách Liên có khuynh hướng yêu sớm, nhưng bố tôi chẳng những không về nhà mà còn đi hưởng tuần trăng mật với mẹ Bách Liên rồi.
"Lý Vọng?"
Tôi đang suy nghĩ xem người yêu của Bách Liên là ai thì nghe thấy anh ta gọi mình từ phía sau.
Sau khi tối qua tôi kiên trì không bỏ cuộc, đánh nhau với anh ta ba trận liền, cuối cùng anh ta bị tôi làm phiền đến hết chịu nổi, đồng ý không gọi tôi là Lý Cút Xéo trước mặt người khác nữa.
Tôi vừa quay đầu, đang định bật lại đôi câu thì chợt phát hiện bên cạnh anh ta còn có một người.
Người anh em này khá cao, còn cao hơn Bách Liên một chút. Mắt một mí nhưng khá to.
Lúc Bách Liên chào tôi, cậu ấy cứ đứng bên cạnh nhìn.
Tôi nghe cậu ấy hỏi Bách Liên:
"Đây là em trai cậu à?"
Bách Liên nói:
"Ừ."
Một lát sau, anh ta lại nhìn tôi, hỏi:
"Tối nay cậu muốn ăn gì?"
Tôi nói:
"Cua hoàng đế và trứng cá muối."
Bách Liên nói:
"Mì trộn Lão Can Ma chứ gì? Tôi biết rồi."
Tôi nói:
"Mâu thuẫn chủ yếu của xã hội nước ta là mâu thuẫn giữa nhu cầu ngày càng tăng về một cuộc sống tốt đẹp của nhân dân với sự phát triển không cân bằng, không đầy đủ. Việc anh làm chính là góp gạch xây thêm cho mâu thuẫn xã hội."
24.
Chẳng biết thằng khốn nào lại đi đồn lung tung bên ngoài, nói rằng bạn học Lý Vọng lớp Mười chín hở ra là đứng trên hành lang diễn tấu hài.
Sau giờ học tôi chẳng thích ra ngoài nữa.
Dễ bị người ta vây xem như khỉ trong sở thú.
25.
Hóa ra người anh em đứng cạnh Bách Liên hôm ấy chính là Từ Dập, người đứng đầu khối. Cậu ấy học cùng lớp với Bách Liên, còn ngồi bàn trước bàn sau với anh ta.
Đây là tin tôi nghe ngóng được từ hai đàn em ngồi bàn trước.
Theo nội dung tôi mơ thấy, sau này hai người họ sẽ yêu nhau, còn tôi vì ghen tị với Bách Liên mà cố tình đi quyến rũ Từ Dập.
Nói thật, giấc mơ này đúng là gây chấn động đến cả người mẹ đã mất nhiều năm của tôi.
Nhưng từ khi biết thiết lập nhân vật của mình ở đây là "Vừa đĩ vừa xấu xa", tôi lại khá muốn thực hành thử những chuyện trong mơ mình sẽ làm.
Tan học, tôi cũng chẳng vội chạy ra bắt xe buýt, mà trốn ngoài cửa sổ lớp Bách Liên thăm dò tình hình.
Hai người họ dường như đang thảo luận bài, đầu ghé rất gần, giọng nói không lớn nên tôi cũng chẳng nghe rõ họ nói gì.
Ngay cả người trực nhật cũng đã về, vậy mà họ vẫn còn thảo luận. Tôi ngồi xổm đến tê chân, bèn ngồi xếp bằng xuống, trong lòng cân nhắc có lẽ họ đã bắt đầu hẹn hò rồi, nếu không thì cần gì phải nói chuyện lâu đến thế.
26.
Từ Dập ngước mắt, thấy nhúm tóc ngố trên bậu cửa sổ tụt xuống, bèn nói với Bách Liên:
"Em trai cậu đang chờ cậu à?"
Bách Liên nói:
"Có lẽ định chơi tôi thôi. Chờ đến lúc hết kiên nhẫn, chắc nó sẽ tự đi."
Từ Dập nói:
"Quan hệ anh em nhà cậu có vẻ khá tốt."
Bách Liên cười:
"Cũng bình thường thôi."
27.
Tôi ngồi sau xe Bách Liên, ôm cặp nói:
"Tôi chờ anh ở ngoài gần một tiếng rồi đấy, sao anh chậm thế?"
"Tôi đâu biết cậu đang chờ."
Bách Liên dừng lại ở ngã tư đèn đỏ, nói,
"Sao cậu không vào trong chờ?"
Tôi nói:
"Vào làm bóng đèn sợi đốt một trăm watt, vừa phát sáng vừa tỏa nhiệt à?"
Bách Liên liếc tôi một cái với vẻ khó hiểu, nhưng không nói gì, chỉ quay đầu đạp xe qua đường.