Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 36
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
156.
Kỳ thi tháng lần hai, tôi lại tiến bộ hai trăm hạng. Bây giờ đại khái quanh quẩn ở vị trí hơn ba trăm toàn khối.
Thành tích tổng thể của lớp cũng tăng lên. Lần này xếp thứ năm, cuối cùng không còn đứng bét.
Nhưng đã không lọt vào ba hạng đầu, tôi cũng không mời bọn họ trà sữa.
Tôi ngồi sau xe đạp Bách Liên, ngoảnh đầu nhìn cổng trường dần khuất ở đầu bên kia con đường:
"Anh, hôm qua chẳng phải anh nói nếu bài kiểm tra nhỏ của tôi đạt thì sẽ thưởng sao?"
Bách Liên nói:
"Đúng, lát nữa sẽ cho cậu."
Hôm nay trời âm u, mây đen nặng nề, trong gió có hơi nước nhưng vẫn chưa mưa.
Cách hàng cây ven đường ngay ngắn, tôi nghe cửa hàng âm thanh mở ca khúc thịnh hành mới ra gần đây.
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng Bách Liên ngẩn người.
Áo sơ mi của anh ta luôn được giặt rất trắng, không hề có vết bẩn. Anh ta còn hơi mắc chứng cưỡng chế, dăm ba bữa lại lấy bàn là là quần áo thẳng thớm.
Phần lớn thời gian anh ta là một người anh rất tốt. Trên bàn ăn, anh ta nghiêm túc lắng nghe tôi kể chuyện ở trường, chú ý sở thích ăn uống của tôi, còn giúp tôi sắp xếp cuộc sống đâu ra đấy.
Tôi do dự nhìn bầu trời nặng nề, hỏi:
"Anh có thứ gì thích không?"
Hình như anh ta suy nghĩ một lúc mới trả lời:
"Cậu muốn tặng quà cho tôi?"
Tôi nói:
"Anh không thấy nói toạc ra thì chẳng còn bất ngờ sao?"
"Cậu muốn tặng gì cũng được, tôi đều thích."
Anh ta cười,
"Không ngờ cậu cũng nghĩ tới chuyện tặng đồ cho tôi."
Không hiểu sao tôi lại giận dỗi:
"Anh nói vậy làm tôi đột nhiên không muốn tặng nữa."
157.
Phần thưởng anh ta dành cho tôi là dạy đi xe đạp ở sân bóng rổ dưới lầu.
Nói thật, Bách Liên kiên nhẫn hơn bố tôi nhiều. Lúc kỹ thuật của tôi còn chưa ổn, anh ta cứ luôn đi theo sau giữ yên xe, không hề có chút mất kiên nhẫn.
Đến gần bảy giờ, trời đã tối hẳn. Đèn đường sáng lên, chiếu màn hơi nước mênh mang trong không khí giống như hoa vụn màu vàng đầy trời.
Gió thổi thẳng vào mặt, mát lạnh.
Cuối cùng tôi học được cách đạp xe rẽ quanh sân bóng rổ, trong lòng vui không tả xiết. Dừng xe xong, tôi chạy về phía Bách Liên đang đứng cạnh mỉm cười, ôm chặt lấy lưng anh ta.
Bách Liên vỗ đầu tôi:
"Cậu học nhanh hơn tôi. Trước đây tôi học ba ngày mới biết."
Tôi nói:
"Vậy tôi thông minh hơn anh."
"Nhưng khi ấy không có ai dạy tôi."
Giọng Bách Liên giữa cơn mưa nhỏ hơi mông lung,
"Mẹ luôn cảm thấy tôi bẩm sinh biết mọi thứ, cũng chẳng biết để học được những thứ ấy, tôi đã ngã bao nhiêu lần, bị thương bao nhiêu lần."
Anh ta dừng một lát rồi nói:
"Nhưng đã là tôi dạy cậu đi xe, tôi sẽ không để cậu bị thương."
Thật ra tôi muốn cảm ơn anh ta, nhưng trong cổ họng như bị chặn bởi một miếng bọt biển, khiến tôi chẳng thể nói ra lời.
Bách Liên nói:
"Cho nên cậu cũng không cần để ý những lời mẹ tôi khen tôi. Cậu biết không, sở dĩ bà khen là vì bà không hiểu tôi."
158.
Bách Liên ngồi lên yên sau, bảo tôi thử đạp một vòng cuối.
Nhưng vì tôi chạy quá nhanh, không giữ vững xe, nửa phút sau đã cùng anh ta lẫn xe đâm vào cột bóng rổ.
159.
Anh ta kéo tôi ra từ dưới xe, thở dài:
"Xem ra vết thương phải chịu thì vẫn phải chịu."