Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 32

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

143.

Từ Dập cũng không kể nhiều chuyện tiểu học, cấp hai, chỉ nói trên đường về luôn có thể trông thấy tôi chờ xe buýt. Sau đó chẳng biết nghe tên tôi từ ai, xem như đơn phương quen biết.

Nghe tới hai chữ xe buýt, tôi tức tối nói với cậu ấy:

"Bố tôi chẳng có thời gian đưa đón, lại bảo trẻ con đạp xe ra đường không an toàn, nên chỉ chịu làm thẻ xe buýt cho tôi."

Từ Dập rũ mắt, mỉm cười:

"Có lẽ cậu sẽ không vui, nhưng tôi lại thấy khá may mắn vì chuyện này… Bởi mỗi lần muốn gặp cậu, tôi đều có thể trông thấy cậu dưới biển trạm."

Tôi cười cùng cậu ấy:

"Lời này nghe sao mà sến thế."

Tôi thầm nghĩ câu này chắc chắn cũng là dỗ mình. Tôi ngày ấy ôm một bụng tủi thân đứng chờ xe sau giờ học, có chỗ nào đáng để cậu ấy chú ý?

Từ Dập nói:

"Đúng là khá sến."

Cậu ấy dịu dàng nhìn tôi:

"Da mặt tôi mỏng, chỉ có thể nói một lần thôi. Lý Vọng, cậu sẽ nhớ lời tôi nói chứ?"

Trong mắt cậu ấy lúc cười dường như có ánh sáng. Tôi bị ánh sáng ấy mê hoặc, cũng không nghe rõ cậu ấy nói lời gì, chỉ ngây ngốc gật đầu.

144.

Sau kỳ thi giữa kỳ, tôi mới lấy lại chiếc điện thoại bị bố gửi ở chỗ Bách Liên.

Anh ta đeo tạp dề, cầm xẻng đảo thức ăn trong bếp. Tôi nằm trên sofa vừa xem WeChat vừa nói:

"Anh, có rất nhiều người lạ muốn kết bạn với tôi."

Bách Liên không quay đầu, lạnh nhạt hỏi:

"Sao cậu tùy tiện đưa số điện thoại cho người khác?"

Tôi nói:

"Họ mang đồ ăn vặt tới đổi."

"Không muốn thêm thì cứ coi như không thấy."

Bách Liên nói,

"Cũng chẳng cần quen nhiều người đến thế."

Chuyện đầu tiên anh ta làm sau khi trả điện thoại là bắt tôi lưu số của mình vào danh sách liên hệ khẩn cấp.

Tôi bắt buộc phải ghim cửa sổ trò chuyện với anh ta lên đầu, nếu không anh ta sẽ âm thầm giận dỗi, lén bỏ nấm vào thức ăn.

Đúng là một người khá nhỏ nhen.

Tôi ngồi đối diện anh ta, vừa gắp một đũa súp lơ bỏ vào miệng, ngẩng đầu liền thấy anh ta dùng điện thoại chụp mình.

Tôi nói không rõ tiếng:

"Có phải anh đột nhiên phát hiện tôi rất đẹp trai không?"

Bách Liên nói:

"Trong miệng có thức ăn thì đừng nói."

Tôi nói:

"Ồ."

145.

Bách Liên lấy ảnh tôi phồng má cúi đầu ăn cơm làm ảnh đại diện.

Trước khi anh ta ngủ, tôi chạy lên giường nhảy loạn:

"Cho dù bây giờ anh là anh trai tôi, làm thế này vẫn là xâm phạm quyền hình ảnh!"

"Vậy cậu đặt ảnh đại diện thành ảnh tôi, hai chúng ta hòa nhau."

Anh ta tháo kính, quay đầu nhìn tôi,

"Ngày mai còn đi học, cậu tới nhảy trên giường tôi mà không suy xét hậu quả à?"

Tôi nói:

"Nhưng tôi đẹp trai hơn anh, dùng ảnh anh hình như bị thiệt."

Bách Liên nheo mắt nhìn chằm chằm:

"Cậu không muốn đổi?"

Tôi nói:

"Tôi đổi còn không được sao? Hung dữ cái gì."

Sau đó tôi nhanh nhẹn chạy về phòng ngủ của mình.

146.

Nửa đêm tỉnh giấc, lúc mở điện thoại, tôi phát hiện Từ Dập gửi tin nhắn WeChat.

Cậu ấy hỏi: [Lý Vọng, cậu đổi ảnh đại diện rồi à?]

Ảnh đại diện của tôi là một đóa sen trắng trong ao.

Tôi đâu thể nói bông hoa này ám chỉ anh trai, chỉ có thể trả lời: [Gần đây tu thân dưỡng tính, nên dùng cái này]

Từ Dập thế mà vẫn chưa ngủ. Cậu ấy nhắn lại: [Tu thân dưỡng tính mà hai giờ còn chưa ngủ?]

Một lúc sau cậu ấy không nhắn nữa. Tôi tưởng cậu ấy đã ngủ thì cậu ấy lại gửi sang một tấm hình.

Tôi nhìn kỹ, phát hiện cậu ấy thêm ký hiệu ① lên ảnh đại diện hoa sen của mình.

147.

Chẳng biết tại sao, lúc dùng ảnh đại diện này, tôi cứ cảm thấy mình đang ghép đôi Từ Dập với Bách Liên.

Kỳ quái thật.

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt