Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 23
Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 5 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com
108.
Lần gần nhất tôi nghiêm túc chuẩn bị thi cử như thế này vẫn là hồi tiểu học.
Kỳ thi tháng làm tôi đầu óc choáng váng. Viết được nửa chừng muốn quăng bút đi ngủ, tôi lại nhớ đến lời uy hiếp của Bách Liên, chỉ có thể gắng gượng tinh thần viết tiếp.
Thơ cổ Ngữ văn thì tôi đã thuộc hết, nhưng phần khác chỉ có thể viết bừa. Lần này tôi dùng tất cả tư liệu có thể dùng cho bài văn, cố sống cố chết góp đủ tám trăm chữ, suýt viết đến rút gân tay.
Nghĩ lại trước kia tôi chỉ viết mỗi tiêu đề là nộp.
Đề mấy môn khác tôi cảm thấy không quá khó, có lẽ đoán mò cũng được sát điểm đạt. Nhưng nghe tiếng Anh với không nghe chẳng khác gì nhau, cho nên tôi dứt khoát bỏ nghe, viết thẳng bài luận phía sau.
Vốn muốn nhờ mẹ phù hộ cho mình kiếm thêm vài điểm, nhưng nghĩ thời đi học có lẽ bà là một đại tỷ đầu gấu, cuối cùng tôi chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình.
109.
Chiều hôm thi xong, đám đàn em thành khẩn mời tôi tới tọa trấn cho chúng.
Bọn họ hẹn lớp Mười hai đấu giao hữu, nói hôm nay khối Mười không ở trường, mọi người có thể thân thiện giao lưu cả sân.
Tôi thầm nghĩ lần trước mình vừa đè đại ca lớp Mười hai xuống đất chà xát một trận, bây giờ chúng nó thế mà còn bày ra thi đấu giao hữu? Tôi cảm thấy chúng nó không bày cuộc thi, mà đang chơi tôi.
Đám đàn em cũng đặt cho tôi một chiếc áo bóng rổ đồng phục lớp Mười chín. Để thể hiện sự đặc biệt của tôi, trên áo in số ∞.
Tôi mặc đồ bóng rổ, khoác áo đồng phục bên ngoài, chán chường ngồi nơi cao nhất trên khán đài, nhìn bọn họ nói chuyện với người lớp Mười hai.
Vị đại ca khỉ đầu chó từng bị tôi đánh kia ngẩng đầu nhìn tôi một cái, sau đó quay sang hỏi đàn em tôi mấy câu.
Đàn em mặc áo số Chín chạy lên, cung kính đưa tôi một chai nước thể thao:
"Mời đại ca."
Tôi hỏi:
"Đại ca lớp Mười hai hỏi chúng mày chuyện gì?"
Số Chín nói:
"Hắn hỏi lát nữa đại ca có xuống sân chơi không. Bọn em bảo không, ngài tới cổ vũ sĩ khí thôi."
Tôi gật đầu:
"Vậy đánh cho tử tế, đừng làm tao mất mặt."
110.
【Góc nhìn Lữ Phi 】
Lữ Phi, đại ca lớp Mười hai, ngẩng đầu nhìn cậu trai trên khán đài đang mặc áo bóng rổ và quần đùi, để lộ đôi bắp chân trắng trẻo, cân đối, không nhịn được hỏi đối thủ lớp Mười chín:
"Nó tới làm gì? Dự bị à?"
Người lớp Mười chín nói:
"Linh vật may mắn."
Lữ Phi:
"?"
111.
【Trở lại góc nhìn Lý Vọng 】
Trung bình người lớp Mười hai đều cường tráng hơn lớp chúng tôi, tấn công cũng mạnh. Sau khi hiệp đầu kết thúc, tỷ số đã thảm đến không nỡ nhìn.
Dù lớp họ phạm lỗi nhiều, nhưng lớp tôi có mười cơ hội ném phạt cũng chỉ vào được một quả, có tác dụng quái gì!
Tôi không nên tới đây xem đám gà chơi bóng! Tức chết tôi rồi!
Cuối cùng tôi không kiềm chế nổi, nhảy xuống, túm đám đàn em lại, gõ cho mỗi đứa một trận lên sọ.
Bạn học số Chín an ủi:
"Đại ca đừng giận, bọn em chỉ nhường họ một chút thôi."
Tôi nói:
"Chúng mày xả hết nước biển trong đầu ra rồi à!"
Còn dám làm ra vẻ tủi thân, bám lên lưng tôi, mồ hôi cọ hết lên người tôi rồi. Tôi nghi ngờ bọn chúng cấu kết với lớp Mười hai để làm tôi mất mặt.
Tôi giơ ngón giữa với chúng:
"Đổi tao vào. Tất cả chuyền bóng cho tao."
112.
【Góc nhìn Lữ Phi 】
Lữ Phi bị thao tác của lớp Mười chín làm cho chấn động. Linh vật Lý Vọng của bọn họ thế mà ném ba điểm trăm phát trăm trúng, lên rổ và úp rổ cũng rất mạnh, hoàn toàn không phải động tác màu mè.
Có lẽ nhờ phúc khuôn mặt mỹ thiếu niên của Lý Vọng, cả nam sinh lẫn nữ sinh tới vây xem trận bóng đều nhiều hơn.
Lúc tiếng còi tạm dừng vang lên, hắn nhìn về phía Lý Vọng, thấy cậu trai không coi ai ra gì mà vén áo bóng rổ lau mồ hôi trên mặt, hoàn toàn không để ý ánh mắt người xung quanh.
Vừa rồi lúc bị người lớp hắn va ngã xuống đất, Lý Vọng không nói lời nào đã bò dậy. Đợi đến lúc nghỉ, Lữ Phi mới nhìn thấy vết xước trên khuỷu tay cậu.
113.
【Trở lại góc nhìn Lý Vọng】
Buổi chiều Bách Liên đi tìm giáo viên xử lý một số chuyện lặt vặt sau khi chuyển trường. Lúc anh ta tới xem thi đấu, vết thương trên cánh tay tôi đã được băng bó xong.
Anh ta quan sát tôi tới lui mấy lần, xác định tôi không còn vết thương nào khác mới hỏi:
"Có đau không? Về nhà thay thuốc cho cậu."
Tôi ngồi sau xe đạp, nhìn những hàng cây ven đường lùi dần:
"Vốn dĩ một lát là đóng vảy rồi, bọn họ cứ nhất quyết bó tôi như gãy xương tay."
Bách Liên hỏi:
"Vậy thắng không?"
Tôi vui vẻ dùng bàn tay không bị băng khoa chân múa tay:
"Dù lâu lắm rồi không đấu bóng với người khác, nhưng kỹ thuật ném ba điểm và lên rổ của tôi vẫn rất tốt! Anh biết không, phía sau nhà chúng ta có một cái rổ bóng, chẳng mấy ai biết. Từ tiểu học tôi đã tự luyện bóng ở đó rồi!"
Bức tường và cột bóng rổ dù không biết nói nhưng cũng sẽ không rời đi, sẽ luôn ở bên tôi.
Tôi chờ một lát, không thấy Bách Liên đáp lại, liền bớt vui. Tôi kéo góc áo anh ta:
"Chẳng phải anh nên khen tôi sao?"
"Giỏi thật."
Anh ta nói.
Tôi nói:
"Anh nên tận mắt tới xem. Tôi ném trúng liền mười quả ba điểm, là MVP cả trận đấy."
Bách Liên nói:
"May mà tôi không tới xem."
Lần này tôi thật sự không vui:
"Anh có thể thấy thành tích tôi nát, nhưng không thể nghi ngờ tôi chơi bóng không giỏi."
114.
Gió hoàng hôn thổi tới. Giọng anh ta lẫn trong gió, nhẹ nhàng bay về phía tôi.
"Lý Vọng, tôi không muốn nhìn thấy lúc cậu bị thương, bất kể là vì chuyện gì."
Bách Liên nói,
"Chỉ nghĩ đến thôi tôi cũng thấy buồn, cho nên bây giờ không thể khen cậu."