Gấu Thèm ThịtGóc lưu truyện đam mỹ của Gấu

Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Chương 20

Truyện Tôi Là Cậu Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính của W Tòng Tinh · 3 phút đọc · Đăng tại Gauthemthit.com

92.

"Cậu quen hai người họ lúc nào? Tan học các cậu định làm gì?"

Bách Liên tựa vào lan can hành lang hỏi tôi,

"Hạng bét khối giao lưu học tập với hạng nhất, hạng nhì à?"

Tôi nói:

"Anh, lời này của anh nghe cứ như xem thường tôi vậy."

Bách Liên hỏi:

"Đi đâu chơi? Tôi đi cùng cậu."

93.

Trong tiệm sushi, lúc tôi và ba người họ quỳ ngồi trước cùng một chiếc bàn gỗ, bầu không khí có một dạo đông cứng đến đáng sợ.

Tên mặt trắng đẩy bình rượu mơ vừa mang lên tới trước mặt tôi, ánh mắt lướt qua hai người kia:

"Sao ai nấy đều nghiêm túc thế? Trước kỳ thi phải thư giãn cho tử tế chứ."

Tôi nói:

"Tôi đang suy nghĩ một chuyện."

Hạng nhất Từ hỏi:

"Chuyện gì?"

Tôi nói:

"Ngồi cùng bàn với các cậu, không khí học thuật đậm đặc quá."

Cứ cảm thấy bọn họ đều là trụ cột nước nhà, còn tôi là phế vật nước nhà.

Bách Liên còn lấy đề thi ra, im lặng bắt đầu làm trắc nghiệm Toán.

Một lúc sau, có lẽ cảm nhận được tôi đang nhìn, anh ta ngẩng đầu liếc tôi:

"Lát nữa các cậu định làm gì?"

Tên mặt trắng nói:

"Vốn dĩ tôi chỉ muốn hẹn bạn học Lý Vọng đánh cờ tướng, nhưng giữa đường có thêm Từ Dập, nên quyết định ba người cùng chơi Đấu địa chủ."

Bách Liên nói:

"Vậy thêm tôi nữa thì cùng chơi mạt chược Tứ Xuyên đi."

Từ Dập nói:

"Tôi không biết chơi mạt chược."

94.

Tôi không biết bọn họ đang nghiêm túc thảo luận hay đang nói một câu đùa mà tôi không hiểu.

95.

Lúc trả tiền lại xảy ra chuyện.

Từ Dập đứng dậy định thanh toán, Bách Liên nói:

"Chúng ta chia đều, phần của Lý Vọng tôi trả thay."

Lâm Túc Chương cũng đứng lên, rất lịch sự mỉm cười:

"Để tôi mời đi, dù sao cũng là tôi muốn mời mọi người ra chơi."

Hành động này của họ rất có bóng dáng một đám đàn ông trung niên vì thể diện mà tranh nhau trả tiền trong buổi họp lớp của bố tôi.

Tranh qua tranh lại, bọn họ bỗng đồng loạt quay đầu nhìn tôi.

Tôi nói:

"Đừng nhìn tôi, tôi không có tiền."

Tiền mặt bố cho đều bị tôi đè dưới đáy chồng quần lót. Như vậy người khác cướp tôi thì cũng chỉ cướp được đề thi sáu môn trong cặp thôi.

96.

Sau khi đề nghị thi làm bài trong thư viện của họ bị tôi bác bỏ, cuối cùng chúng tôi quyết định tới KTV chơi thật hay thách.

Lần đầu miệng chai rượu dừng trước mặt tôi, tôi dốc lòng dâng tặng bọn họ một bài *Cưỡi lên chiếc xe máy nhỏ yêu quý của tôi*.

Thấy sắc mặt bọn họ nặng nề, tôi tắt bài hát đi.

Chẳng lẽ họ đều không biết thưởng thức?

Chỉ có tên mặt trắng chỉ vào đoạn âm thanh mình vừa ghi, rất vui vẻ nói từ nay tiếng chuông báo thức của cậu ta sẽ là bài này.

Tôi im lặng một lúc, không biết cậu ta đang khen hay mắng mình, chỉ nói một câu:

"Không cần thiết đâu nhỉ."

Lần thứ hai vẫn quay trúng tôi. Lần này tôi chọn nói thật.

Bách Liên rút một lá bài, ngẩng đầu hỏi:

"Lý Vọng, cậu cảm thấy mình là người thế nào?"

Tôi theo thói quen đáp:

"Vừa đĩ vừa xấu xa."

97.

Bách Liên cau mày nhìn hai thiếu niên còn lại đang im lặng:

"…… Có ai trong các cậu chuốc rượu nó à?"

Tài khoản thành viên

Bạn cần đăng nhập

Đăng nhập để sử dụng tính năng này và đồng bộ dữ liệu vào tài khoản.

Gấu Thèm Thịt